Không chỉ dân chúng tại Vương quốc Thụy Điển nói riêng mà người dân cả 3 nước trên bán đảo Scandinavia nói chung đều biết đến tên tuổi của S. Bergwall, nổi danh như là "tên tội phạm nguy hiểm nhất" trong toàn bộ lịch sử vùng Bắc Âu về hành vi giết người hàng loạt, rồi ăn thịt các nạn nhân sau khi đã nhẫn tâm sát hại họ. Do vậy, S. Bergwall còn có thêm biệt danh "Satermannen" (kẻ ăn thịt người theo tiếng Thụy Điển).
Các phiên tòa kế tiếp nhau được mở trong giai đoạn từ năm 1994 đến 2001, xử S. Bergwall tội giết 8 người trong những năm 70 và 80 thế kỷ trước, cho dù bị cáo tự nhận là thủ phạm của hơn 30 vụ án mạng khác nhau ở Thụy Điển, Na Uy, Đan Mạch và Phần Lan.
Vốn là một kẻ đồng tính và nghiện ma túy nặng, từng có nhiều tiền án về tội xâm hại tình dục và cướp có vũ trang. Cuối năm 1990, S. Bergwall bị đưa vào trại giam đặc biệt thuộc Viện Tâm thần học Syoter gần Stockholm, do cần phải cách ly tránh nguy hiểm cho xã hội vì có những biểu hiện tâm thần phân liệt thái quá.
Điều đáng nói là trước khi bị giam giữ, S. Bergwall đã ranh mãnh đổi tên thành Thomas Quick, hòng che giấu quá khứ tội lỗi của mình. Đây chính là "con dao 2 lưỡi" của "mô hình dân chủ" Thụy Điển, khi cho phép người dân thoải mái thay tên đổi họ theo sở thích(!).
Trong quá trình biệt giam, T. Quick tự nguyện cung khai việc mình là thủ phạm của hơn 30 vụ án mạng khác nhau, lần lượt xảy ra trong 30 năm trước đó, cùng sở thích ăn một phần thi thể nạn nhân. Tức thì cảnh sát nhanh chóng vào cuộc, xác định lời khai của Thomas là hoàn toàn phù hợp với hiện trường của tối thiểu là 8 vụ án mạng chưa tìm ra thủ phạm, từng xảy ra trên địa bàn 3 quốc gia thuộc bán đảo Scandinavia và Đan Mạch. Rốt cục kẻ giết người hàng loạt bị kết án chung thân, cũng là mức án cao nhất bởi Vương quốc Thụy Điển đã bãi bỏ án tử hình từ lâu.
Đột nhiên tới năm 2008, T. Quick lại lên tiếng phủ nhận sự liên quan tất cả những vụ án mạng nói trên, khẳng định mình hoàn toàn vô tội.
Bị lôi cuốn bởi vụ án chưa có tiền lệ này, phóng viên điều tra kiêm nhà làm phim kỳ cựu Hannes Rastam (1956-2012) của Đài Truyền hình Quốc gia Thụy Điển (SVT) đã đi sâu tìm hiểu, rồi phát hiện những điều vô lý đáng kinh ngạc. Được sự chấp thuận của lãnh đạo Bộ Nội vụ Thụy Điển, phóng viên H. Rastam đã xem xét và phân tích hơn 50.000 trang tài liệu liên quan đến tên giết người hàng loạt T. Quick, gồm các hồ sơ thẩm vấn của cảnh sát, biên bản khám nghiệm pháp y, cũng như các báo cáo kết luận điều tra gửi cơ quan tố tụng.
"Điều khó tin ở đây là trong tất cả hồ sơ lưu trữ đều không có bất cứ một bằng chứng nào mang tính thuyết phục, rằng T. Quick chính là thủ phạm", H. Rastam kể lại lúc sinh thời. Rồi ông quyết định vào tận nơi biệt giam T. Quick, lấy tài liệu bổ sung để thực hiện một bộ phim tài liệu về vụ án ly kỳ dạng "khó tin mà thật". Lúc ấy mới vỡ lẽ tên khai sinh chính xác của kẻ mạo nhận Thomas Quick là Sture Ragnar Bergwall, cũng như trong cả đời mình S. Bergwall chưa hề bước chân ra khỏi quê hương Thụy Điển, huống hồ lại đi gây án ở cả các quốc gia lân cận(?!).
Vẫn theo lời H. Rastam thì S. Bergwall đã bộc bạch với ông rằng đã tự dựng lên các tình tiết phù hợp với hiện trường tội phạm, bởi ông ta đã đọc các bài tường thuật chi tiết trên mặt báo về những vụ án mạng đó và "qua mặt" được giới điều tra chuyên nghiệp. "Không có xét nghiệm ADN, không có nhân chứng, không có dấu vân tay, không có hung khí gây án, cũng như chẳng có bất cứ văn bản kết luận nào từ một chuyên gia có uy tín - tương xứng với tội trạng giết người hàng loạt và ăn thịt nạn nhân. Duy nhất chỉ dựa trên lời thú nhận của T. Quick, được thực hiện dưới tác động từ thuốc an thần liều cao...", H. Rastam cho biết trong phần mở đầu cuốn phim tài liệu truyền hình của mình. Nhưng đáng tiếc là phóng viên điều tra đầy tài năng này đột ngột mất vì ung thư tuyến tụy vào tháng 12/2012, nên bộ phim đành bỏ dở giữa chừng...
Dưới áp lực của giới truyền thông sau phát hiện của nhà báo H. Rastam, Bộ Tư pháp Thụy Điển phối hợp với Viện Công tố Tối cao quyết định lật lại "vụ Satermannen T. Quick", với kết luận y như đánh giá của cố nhà báo H. Rastam rằng S. Bergwall hoàn toàn vô tội.
"Điều tồi tệ nhất là một số người đã không thực hiện đúng chức năng công việc của họ, khiến kẻ giết người vẫn ung dung nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đó là điều không thể tin được với một đất nước có bề dày tư pháp đầy tự hào như Thụy Điển", Công tố viên trưởng Anders Perklev nhấn mạnh khi sự thật đằng sau "vụ T. Quick" được khám phá.
Còn người đứng đầu ngành tư pháp Thụy Điển là Bộ trưởng Beatrice Ask tuyên bố sẽ chấn chỉnh lại tình hình, nhằm "triệt tiêu chủ nghĩa cơ hội trong cả lực lượng cảnh sát điều tra lẫn hệ thống tư pháp", như nguyên văn lời nữ Bộ trưởng Tư pháp B. Ask nói với báo giới