Người tham gia 2 trận "Điện Biên Phủ"

Cứ mỗi đợt như thế này, nhà ông "Đại tá tên lửa" - cách gọi âu yếm của những người hàng xóm dành cho Đại tá Đinh Thế Văn, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 77, Trung đoàn 257 thuộc Sư đoàn Phòng không 361 - lại nườm nượp khách vào ra. Cơ quan, đoàn thể, đơn vị cũ và không thể thiếu đội ngũ "chép sử của thời đại" - cánh báo chí! Cũng phải thôi, bởi những nhân chứng sống qua hai thời kỳ như ông, giờ cũng chẳng còn nhiều…

Nặng tình làng, nghĩa xóm

Năm 1953, khi ấy mới 16 tuổi, còn đang học dở lớp 5, Đinh Thế Văn cùng gia đình sơ tán ra vùng tự do ở Yên Thế - Bắc Giang vì giặc Pháp bố ráp dữ dội. Có đợt tuyển bộ đội, cậu thanh niên Đinh Thế Văn hào hứng tham gia nhưng không trúng tuyển vì chỉ nặng có 38kg. Đến tháng 2/1954, lúc này mặt trận đang tràn ngập không khí chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, lại có đợt tuyển thanh niên xung phong. Đinh Thế Văn lại đăng ký và được tuyển vào đơn vị C268 chuyên đốt mìn phá đá làm đường. Ở thanh niên xung phong được một tháng, đơn vị được chuyển sang biên chế quân đội. Cả đơn vị chỉ có duy nhất Đinh Thế Văn không được chuyển vì không đủ cân nặng, cậu đã rất buồn…

Bùi ngùi chia tay anh em đồng chí, nhưng rồi như có gì thôi thúc từ trong tim, cậu thanh niên 17 tuổi ấy đã quyết định đuổi theo và nằn nì bằng được ban chỉ huy đơn vị cho ông được đi bộ đội! Cảm động trước sự nhiệt tình và chân thành của người thanh niên yêu nước ấy, các cán bộ lãnh đạo đơn vị đã xin chỉ thị cấp trên và chấp nhận cho Đinh Thế Văn vào bộ đội. Ngày ấy cũng được tính luôn là ngày nhập ngũ của Đinh Thế Văn, và đúng 10 ngày sau, ta bắt đầu nổ súng đánh Điện Biên Phủ.

Ngay sau khi nhập ngũ, Đinh Thế Văn được huấn luyện xạ kích bộ binh, sau đó được bổ sung vào khẩu đội 12 ly 7 phòng không bảo vệ bộ binh và hoạt động tiếp tế huyết mạch cho chiến trường… Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, trở thành Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn tên lửa Anh hùng, Đại tá Đinh Thế Văn vẫn cho rằng, mặc dù kẻ địch ở mỗi thời kỳ có khác nhau, nhưng khí chất người lính được rèn giũa trong con người ông, có được từ đấy.

Ông Văn là người quê gốc tại thôn Đào Thục, xã Thụy Lâm, huyện Đông Anh, là nơi có nghề múa rối nước truyền thống đặc sắc. Thấm đậm tình quê hương, trải qua bao gian nan thử lửa, người lính Bộ đội Cụ Hồ ấy nay đã ngoại bát tuần nhưng vẫn nặng lòng với làng xóm. Trong khuôn viên ngôi nhà mái bằng có sân vườn rất đẹp, ông cho đào cả một cái ao vuông lớn. Ý định là nếu đám múa rối làng thiếu chỗ tập, thì kéo về đấy… May thay với nỗ lực của làng, Đào Thục giờ đã có hẳn một sân khấu rối nước, nằm ngay dọc đường chính, mỗi tháng có 2 buổi biểu diễn đều đặn, khách nước ngoài đến xem đông lắm. Có sân khấu rồi, người lính năm xưa lại cùng các hội, đoàn thể đến từng nhà gõ cửa kêu gọi mọi người tham gia, dựng lại tích trò cũ, viết kịch bản mới. Chẳng thế mà bây giờ có ai đến Đào Thục xem rối nước, thể nào cũng có dịp được xem sân khấu làng diễn vở "Chiến thắng B52" cho mà xem…

Tiểu đoàn trưởng Đinh Thế Văn (đội mũ ở giữa) đang thuyết minh với Chủ tịch Tôn Đức Thắng (ngoài cùng bên trái) và Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngay sau khi bom vừa dứt. Ảnh tư liệu gia đình ông Đinh Thế Văn.

Tiểu đoàn trưởng Đinh Thế Văn (đội mũ ở giữa) đang thuyết minh với Chủ tịch Tôn Đức Thắng (ngoài cùng bên trái) và Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngay sau khi bom vừa dứt. Ảnh tư liệu gia đình ông Đinh Thế Văn.

Đến nhà ông Văn, hỏi từ đầu làng, người ta đã chỉ rất cặn kẽ đường vào nhà ông. Người làng quý ông. Người ta không chỉ quý ông vì ông bắn rơi B52. Người làng quý ông bởi ông đại tá về hưu sống mẫu mực, hết lòng với bà con lối xóm. Bản lĩnh thì phải được tôi luyện, nhưng bản chất con người thế nào, thì vẫn cứ là như thế. Nhớ lại cái hồi đánh thắng B52, Tiểu đoàn 77 được phong Anh hùng, nhưng ông thì không, bởi có dính tí thành phần. Sau rồi thấy cũng có người nói ông sao không làm hồ sơ đưa lên cho đỡ thiệt thòi? Ông bảo mình đánh B52 thế nào, cả nước biết. Bảo là thiệt thòi, thì mình vẫn còn đang sống vui vẻ đây, được bà con làng xóm yêu mến thế, so với những anh em khác đã hy sinh vì đất nước từ lúc tuổi còn quá trẻ, thì so thế nào? Người lính chiến đấu, vì nhân dân quên mình, đâu phải vì danh hiệu.

B52 giả, B52 thật

Đã B52, làm gì có giả với thật? B52 là "pháo đài bay", là nỗi kinh hoàng thực sự đối với bất cứ mục tiêu mặt đất nào mà nó hướng tới. Mỗi chiếc B52 mang trung bình 30 tấn bom. Một phi đội 3 chiếc có thể mang tổng cộng gần 100 tấn. Mỗi lần rải thảm, sức tàn phá của bom B52 có thể "quét sạch" một khu vực rộng 2,5km2 với mật độ bom rơi dày đặc. Tính đơn giản nếu một quả bom tiêu chuẩn gần 250 kg thì mật độ bom rơi sẽ là khoảng 130 quả trên 1km², tức là khoảng cách trung bình giữa hai hố bom cạnh nhau là khoảng 80m. Với mật độ ném bom cao như vậy xác suất hủy diệt trong bãi bom B52 sẽ là cực cao, nếu như không nói là hoàn toàn.

Vấn đề là ở chỗ, để bảo vệ một loại vũ khí như thế, kẻ địch phải nghĩ ra đủ mọi biện pháp nhằm bịt mắt bộ đội ta, đặc biệt là bộ đội tên lửa - đối thủ chính của B52. Mỗi một chiếc B52 có từ 9 đến 15 máy gây nhiễu điện tử. Những máy này do một sĩ quan điện tử phụ trách, và đây thường là sĩ quan có quân hàm cao nhất trong tổ lái 6 người và cũng có vai trò quan trọng nhất trong đảm bảo an toàn cho máy bay. Máy gây nhiễu có hai loại: máy gây nhiễu thụ động và máy gây nhiễu chủ động. Máy gây nhiễu thụ động là các máy rải các đám mây kim loại, gồm các mảnh giấy kim loại mỏng nhẹ bay lơ lửng trong không gian, có tác dụng làm nhiễu sóng điện tử của radar của ta, gây ra các chấm trắng nhỏ li ti nhấp nháy trên màn hình radar làm che lấp và lẫn tín hiệu mục tiêu thực…

Trong Linebacker II - ta gọi là Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không, không quân Mỹ sử dụng máy gây nhiễu thụ động trong toàn bộ các lần B52 bắn phá Hà Nội. Sau mỗi đợt đánh phá, sợi giấy bạc thường vương vãi khắp nơi… Khi ấy, Tiểu đoàn 77 tên lửa phòng không được giao nhiệm vụ đóng quân tại Chèm, chặn hướng tấn công Tây Bắc của máy bay địch.

Bộ đội tên lửa bảo vệ bầu trời (nguồn: internet).
Bộ đội tên lửa bảo vệ bầu trời (nguồn: internet).

Tiểu đoàn trưởng Đinh Thế Văn nhớ lại vào thời điểm ấy, nỗi băn khoăn B52 thật, B52 giả là rất lớn. Sợ thì không sợ! Trên các trận địa lúc ấy anh em ai cũng khí thế hừng hực trả thù cho đồng bào, bắt giặc phải đền tội. Nhưng vấn đề là trên đã chỉ đạo, tên lửa chỉ để "ưu tiên" đánh B52. Đạn thì không thiếu, nhưng cũng không phải muốn bắn bao nhiêu thì bắn. Đã bắn là phải trúng, mà đã trúng là phải trúng B52 mới sướng.

Qua nhiều lần nghiên cứu, tìm hiểu, anh em cũng rút ra được vấn đề: Máy bay tiêm kích (các loại F) đi bảo vệ pháo đài bay đều là loại cánh nhỏ (áp suất trên cánh nhỏ) nên không thể bay cùng tốc độ và độ cao với B52 được. Nếu bay cùng độ cao thì tốc độ của F phải lớn hơn. Chính vì vậy nếu một chiếc F102 bay cùng độ cao để yểm hộ cho B52, chúng phải bay vòng theo hình sin để giữ được giãn cách với B52. Bay thế này thì không thể thả nhiễu. Còn nếu muốn làm nhiễu giả B52 thì chúng phải bay thấp hơn, chỉ ở độ cao 6.000m. Kinh nghiệm được quán triệt tới các trắc thủ. Dải nhiễu thấp bỏ qua. Dải nhiễu cao hơn thì bắn. Thế là rơi B52!

Bắn B52 theo nguyên tắc… ná cao su!

Câu chuyện về Tiểu đoàn 77 tên lửa bắn rơi tại chỗ chiếc B52 thứ hai trong đợt 12 ngày đêm đánh phá của giặc Mỹ thì nhiều người biết. Nhưng nói rằng đó là chiếc B52 đầu tiên từ trước đến thời điểm ấy bị bắn rơi theo phương pháp "vượt nửa góc" và sau này trở thành cẩm nang cho bộ đội tên lửa tiếp tục lập công thì không phải ai cũng biết.

Sau ngụm trà nóng, vị đại tá già chậm rãi: Việc bắn nửa góc của Tiểu đoàn 77 là hoàn toàn chủ động, chứ không hề là "ăn may", bắn đón vu vơ như có người lầm tưởng lúc ấy. Chiếc máy bay đó rơi tại chỗ xã Tam Hưng, huyện Thanh Oai, Hà Tây cũ, trong thân máy bay còn nguyên bom…

Nếu nghe giải thích một cách chuyên môn, về phương vị, về góc tà… thì tin chắc chỉ vài bạn đọc có chuyên môn mới hiểu được. Lính tên lửa, radar thì vốn toàn là các tay học toán cự phách rồi. Ông đại tá cười khà khà, nói đại khái: Khi còn bám mục tiêu thì giữa quả tên lửa của ta và mục tiêu là một góc. Đến điểm góc bằng không là tên lửa đã bắn được B52. "Vượt nửa góc" nghĩa là quả tên lửa của ta điều khiển sao cho phải luôn luôn đón trước nửa góc với mục tiêu. Khi đến điểm bằng không là tên lửa tự động bắn mục tiêu.

Cách đánh này đã được khẳng định đạt xác suất cao, vừa tiết kiệm đạn, vừa bắn rơi được B52 tại chỗ. Trước đó, theo "cẩm nang bìa đỏ" về đánh B52 được phổ biến, thì chủ yếu là đánh theo phương pháp 3 điểm. Nghĩa là ấn nút bắn mục tiêu khi đài radar, tên lửa và mục tiêu - thực ra là đám nhiễu xác định là B52 - nằm trên một đường thẳng. Cách đánh này an toàn hơn bởi không phát sóng vạch nhiễu tìm B52, tránh được tên lửa không đối đất AGM45 (Shrike) nhưng lại không phát huy được tên lửa bắn tự động và thường phải bắn một lúc nhiều quả.

Rõ ràng là bắn vượt nửa góc thì hiệu quả hơn, nhưng để bắn B52 bằng phương pháp ấy đòi hỏi lòng dũng cảm và bản lĩnh chiến đấu của cả kíp. Bởi mở radar lùng sục vạch trong dải nhiễu tìm đúng vị trí B52 chẳng khác nào chiếu đèn pha lên trời để cho máy bay tiêm kích hỗ trợ của B52 nhằm đấy mà bắn. Muốn "ăn" được "nó", toàn kíp chiến đấu gồm tiểu đoàn trưởng, sĩ quan điều khiển và kíp trắc thủ phải hiệp đồng chặt chẽ, nhuần nhuyễn trong thao tác để sao cho chỉ trong vòng 60 giây là phải hoàn thành một trận đánh, bắn trúng. Nếu kéo dài hơn, khả năng trận địa "ăn" phải "nhím" Shrike là gần như chắc chắn…

Vượt nửa góc không chỉ được toàn binh chủng áp dụng bắn rơi nhiều máy bay khác, mà nó còn được chính các phi công Mỹ thừa nhận. Đại úy phi công lái B52 Robert E. Wolff, từng bị bắt tại Hà Nội, khi có bài phân tích trên tờ Air Force Magazine đã nhận định: "Nhiều phi công trong toán bay tưởng rằng đoạn bay trong lúc bắn phá của phi vụ sẽ là đoạn nguy hiểm nhất. Nhưng trên thực tế, giai đoạn rời khỏi mục tiêu cũng khó khăn không kém. Chúng tôi phát hiện ra là các tên lửa SAM đạt hiệu suất cao nhất khi các máy bay B52 đổi hướng lần cuối cùng để rời mục tiêu, vì lúc này radar đối phương thu nhận được hình ảnh tối đa của máy bay…

Mâu thuẫn gay gắt nhất giữa các phi công và Bộ Tham mưu chiến dịch là về "thế đi của đàn voi con". Đội hình kéo dài nhiều dặm, các máy bay cùng theo một đường, một độ cao, một hướng. Cả 36 máy bay đến một điểm nhất định rồi lần lượt đổi hướng thì chẳng cần tài giỏi gì phe phòng thủ cũng biết nhằm vào đâu để bắn chiếc thứ 37!"

Việt Ba

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.