Người có biệt tài đoán thời tiết bằng... tai

Chủ nhân duy nhất đang sinh tồn trên đảo là một lão ngư mù lòa có tên cúng cơm Vương Hoài Ân. Lâu nay, dân đi biển gọi lão bằng biệt danh "chúa đảo cô đơn". Hơn 10 năm sống trên đảo hoang, lão vật lộn với sự khắc khiệt của thời tiết và sự khôn lường của biển cả. Quanh năm, lão dầm mình ngoài biển khơi, lão đoán thời tiết, đoán biển động, đoán các mùa cá di cư và xác định ngày tháng chỉ bằng …đôi tai.

Đảo Móng Tay (xã Dương Hòa, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang) nằm "cô đơn" trên một nhánh riêng rẽ của biển Tây Nam, rất ít tàu bè đi lại qua đây nên nó trở thành hòn đảo “cô đơn” theo đúng nghĩa. Anh Năm Kiên, cháu rể "chúa đảo" Vương Ân đưa chúng tôi tới đảo Móng Tay bằng thuyền máy. Mùa này biển động dữ dội, sóng cao 2 -3 mét đánh ào ào vào mạn thuyền.

Thuyền chồm lên hụp xuống đấu vật với những con sóng bạc đầu chỉ trực nuốt chửng cả thuyền lẫn con người bé nhỏ. Khoảng hơn một tiếng đồng hồ chúng tôi mới tới được đảo "cô đơn", vậy mà theo tiết lộ của anh Năm Kiên thì với khoảng cách mà chúng tôi vật lộn trên biển như thế, lão "chúa đảo" thường bơi "chay" vào bờ. Lão bơi chỉ với bàn tay và đôi mắt mù lòa.

Đảo Móng Tay hiện ra, trong xanh bát ngát. Những rặng dừa ngả nghiêng chắn gió, che chở cho căn nhà lá liêu xiêu núp dưới tán cây Móng Tay cổ thụ. Đúng là đôi mắt của lão "chúa đảo" đã mù tịt, nhưng không hiểu sao lão đoán trúng phóc nơi con thuyền chở chúng tôi sẽ cập bến. Vì vướng ghềnh đá nên thuyền không vào được tận bờ, lập tức, anh Năm Kiên chụp tay vào miệng hú một tiếng rất to. Lát sau, lão mình trần, chân đất lao xuống biển thả dây, kéo chiếc bè tự tạo bằng mút xốp đưa khách vào bờ. Nghe giọng chúng tôi, lão cười rất tươi. Nụ cười đôn hậu, mặn trắng muối biển. 

Đảo Móng Tay nằm biệt lập trên biển Tây Nam.
Đảo Móng Tay nằm biệt lập trên biển Tây Nam.

Vương Ân sinh ra bên một làng chài nghèo của huyện Kiên Lương (Kiên Giang). Ba đời nhà lão sống và chết đều gắn với biển. Không chỉ giỏi nghề, lão còn là một kình ngư phi thường trên biển cả. Lão có khả năng lặn sâu xuống đáy biển, bơi từ đảo vào đất liền. Thế nhưng cuộc đời của lão, là chuỗi dài đắng cay, mặn chát máu và nước mắt. 6 tuổi, Vương Ân bị dịch sốt ban đỏ, người mẹ ôm con đi bệnh viện chữa chạy. Khi cơn sốt qua đi, thì đôi mắt đứa trẻ bị mù lòa. Bóng tối đã bao trùm tuổi thơ tươi đẹp của cậu bé Ân, biển trong lão mãi mãi chỉ có màu đen.

Bị mù, Vương Ân khép lại con đường đến trường, 8 tuổi theo cha lên tàu ra biển đánh cá. Sóng gió biển khơi trở thành người bạn thân quen của Ân. Vị mặn của biển bồi đắp cho Ân sức đề kháng dẻo dai và khỏe khoắn. Những chuyến ra khơi dài ngày kể cả mùa biển động, Ân luôn là thuyền viên nhí có sức cưỡng với sóng gió phi thường nhất. Mùa biển động, luôn là nỗi ám ảnh khủng khiếp nhất với những người đi biển, bởi những cơn say sóng "thừa chết thiếu sống". Nhưng, Ân chưa bao giờ có cảm giác say sóng là gì.

Một biến cố khủng khiếp đã xảy ra với gia đình Vương Ân trong một trận cuồng phong giận dữ của biển cả, gia đình 9 người chỉ còn Ân, một chị gái và một em gái sống sót. Với một đứa trẻ chưa tròn 10 tuổi như Ân, sự mất mát là một điều gì đó quá khủng khiếp. Ba chị em Ân bơ vơ, lạc lõng rồi trôi dạt mỗi đứa một nơi. Ân mù lòa chẳng biết làm gì trên đất liền, may được một chủ tàu thương cho theo đi biển.

Ân lênh đênh khắp các vùng biển Tây Nam, nơi nào nhiều cá, nơi nào hiểm nguy Ân nắm trong lòng bàn tay. Đi biển, Ân làm giàu cho chủ tàu với những khoang cá ăm ắp. Đổi lại, biển cho Ân được thỏa thê vùng vẫy, được "trộn mình" vào sóng gió bất tận. Ân trở thành một ngư phủ tinh thông các luồng cá, có khả năng đón bắt được thời tiết cho tàu chủ động trách bão.

Dân đi biển dày dạn kinh nghiệm nhất cũng phải ngả mũ chào thua lão ngư mù. Hơn 30 năm, lão sống ở biển nhiều hơn ở nhà. Không có tình yêu nam nữ, cũng chẳng có những rung động đầu đời, cuộc đời lão chỉ rung động trước biển mà thôi.  Một ngày như mọi ngày giữa biển cả, lão cởi trần nhảy từ trên tàu xuống biển nghe luồng cá, khi ngoi lên, lão thấy da mình lạnh tím, người run bần bật. Lão hiểu rằng, thời gian đã mài mòn sức lực của con người, muối mặn đã "ăn sét" sức kháng của làn da. Lão nhận ra mình đã già, không còn "vật lộn" với biển được nữa. Đó cũng là chuyến đi biển cuối cùng của lão.

Giờ lão không cô đơn nữa, vì có tiếng cười con trẻ.
Giờ lão không cô đơn nữa, vì có tiếng cười con trẻ.

Năm 2000, lão lên bờ, sắm một con ghe cũ làm nghề bắt ghẹ. Ở ngoài biển, lão sử dụng đôi tai là chính, đôi tai giúp lão nghe luồng cá, biết được đâu là đàn cá lớn đâu là cá nhỏ. Trên bờ, đôi tai của lão chẳng giúp gì nhiều, chỉ nghe gió thôi, mà gió thì làm sao bắt được ghẹ. Cuộc sống khó khăn, có ngày lão dong thuyền đi rồi lại còng lưng chèo về mà giỏ vẫn rỗng thếch. Lão nghĩ, kiểu này thì chết đói. Mà chết đói không bằng nhớ biển, lão nghiện mùi biển từ bao giờ không biết.

Lão quyết định chèo thuyền ra đảo Móng Tay. Nơi này, ngày xưa cha mẹ lão từng đến và có thời gian sinh sống trước ngày xảy ra biến cố. Đảo Móng Tay không một bóng người, chỉ toàn cây cối hoang dại. Nhưng, có biển bao quanh và tiếng sóng vỗ rì rào, chỉ cần hai cái đó thôi đã níu chân lão ở lại. Lão chặt cây dựng được túp lều nho nhỏ nép mình giữa bốn cây cổ thụ để tránh gió bão. Lão đi bắt tôm, cua rồi mang ra đất liền đổi gạo, mắm, muối. Những hôm thuyền bị thủng, không thể chèo vào bờ được, lão quyết định ôm mớ tôm, ghẹ bơi vào đất liền. Đoạn đường từ đảo vào đất liền khoảng hơn 3 hải lý (tức gần 4km), lão bơi như người ta đi chợ.

Mỗi ngày, lão dầm mình 12 tiếng ngoài biển.
Mỗi ngày, lão dầm mình 12 tiếng ngoài biển.

Từ ngày về sống trên đảo hoang, lão thấy đời đáng yêu biết bao, lão không còn nỗi nhớ biển nữa. Lão bắt đầu trồng trái cây xung quanh đảo, mở rộng diện tích túp lều và nuôi chó, gà, vịt. Ba năm sau, đảo Móng Tay được sưởi ấm bởi rặng dừa sum suê trái. Một số bạn đi biển năm xưa biết lão mù đang ở đảo thường ghé thăm, xem lão sống chết thế nào. Từ đó, lão có hơi ấm con người, lão được cười nói thỏa thích những câu chuyện về biển.

Lão vào bờ đón vợ chồng con cái người em gái ra ở cùng. Chồng cô em theo tàu lớn đi đánh cá ngoài khơi vài tháng mới về, lão chịu trách nhiệm nuôi mấy mẹ con. Cua, ghẹ  xung quanh đảo vẫn còn nhiều,  không bao giờ sợ chết đói. Ba ngày một chuyến, lão oằn lưng chèo thuyền vào bờ bán "chiến lợi phẩm" từ biển, đổi nước ngọt và mua các nhu yếu phẩm. Ở trên đảo được vài tháng, em gái lão buồn chán quá ôm con quay trở vào bờ. Lão không ngăn cản, bởi lão hiểu, không phải ai cũng có tình yêu biển như lão.

Em gái gửi lại lão đứa con gái 18 tuổi, ngày ngày giúp lão cơm nước và là “đôi mắt” trên đảo cho lão. Hai năm sau, có anh ngư phủ vào đảo Móng Tay xin nước, gặp cháu gái của lão đã nhanh chóng phải lòng. Lão đồng ý đứng ra tác hợp cho hai đứa, một mâm cơm cúng trời và biển toàn bằng cua, ghẹ, tôm. Vậy là xong đám cưới. Lão bảo hai vợ chồng cứ ở đây, lão nuôi được hết. Bây giờ, thì đảo "cô đơn" không còn cô đơn nữa. Từ ngày lão tổ chức "đám cưới", đảo hoang không ngừng tăng dân số. Trên đảo đã có tiếng cười con trẻ và lão đã lên chức cụ.

Hơn 10 năm sống trên đảo, dường như biển đã ngấm vào máu của lão rồi. Mới đây, người ở đất liền nhắn cho lão biết, chính quyền địa phương đã xây cho lão căn nhà tình thương để đón lão về ở, hưởng hơi ấm đất liền những ngày cuối đời. Lão từ chối ngay, lão tuyên bố: "Tôi không đi đâu cả, tôi sẽ sống ở đây và chết ở đây".

Nhấp chén rượu ngâm rễ cây thuốc lão tự trồng trên đảo, hơi men chuếnh choáng, lão ngẫu ngứng ca một câu vọng cổ dài tưởng đứt hơi. Rồi lại ngẫu hứng, lão đọc cho chúng tôi nghe những câu thơ do lão tự sáng tác: "Ngủ đi em giấc mơ nồng trên biển/ Mộng bên bờ có sóng vỗ triền miên/ Ngày yêu em anh đợi gió Đông về/ Cho hương tóc len vào trong giấc ngủ/ Tóc em thơm giấc mơ tình ái/ Nghe mơ hồ như dạ lý nhà ai…" 

Hỏi lão đây là thơ tình phải không? Lão chỉ cười buồn rồi quay mặt ra biển. Qua tâm sự của cô cháu gái, chúng tôi biết được sâu xa trong những lời thơ não nề ấy. Lão đã từng lỡ hẹn với một người con gái trên đảo Hải Tặc thời lão theo tàu đi đánh cá. Gia đình cô gái rất thương chàng ngư phủ mù lòa, họ có ý gả con gái cho lão nhưng với điều kiện lão không được đi biển nữa. Họ lo, biển dữ dội và khôn lường, người mắt sáng đi còn nguy hiểm huống hồ lão là người mù lòa. Lòng tự trọng nổi lên, lão chối phăng. Ngày tàu rời đảo, lão gửi lại cô gái bài thơ với lời nhắn: "Tôi yêu em và yêu cả biển. Nhưng tôi không thể từ bỏ biển được".

Khi gió Tây Nam ào ạt xô thuyền, đẩy mái chèo của lão nặng trĩu, những con sóng hung dữ táp vào ghềnh đá gội sạch rong rêu, là lúc Tết về. Lão đón Tết bằng một nồi ghẹ luộc nóng hổi, một mình lão và ba con chó lai Phú Quốc ăn. Sáng mồng một Tết năm nào cũng vậy, lão làm nhiệm vụ thiêng liêng của người ngư phủ. Mang rổ tôm, cua luộc đỏ au lên thuyền cúng biển. Xong, lão bơi thuyền ra xa, thực hiện thao tác quăng chài đầu năm. Được con cá, con tôm nào, lão phóng sinh hết.
Ngọc Thiện - Hải Trung

Các tin khác

Nhiễm COVID vì chạy theo trào lưu

Nhiễm COVID vì chạy theo trào lưu

Larz (21 tuổi), người nổi tiếng trên mạng ở California (Mỹ) tuyên bố bị nhiễm virus corona (Covid-19) chỉ vài ngày sau khi đăng đoạn video anh tự liếm bồn cầu - một thử thách ngớ ngẩn đang nổi trên mạng xã hội của giới trẻ. Trước đó Larz cũng đã từng thực hiện trào lưu liếm kem của siêu thị rồi để hộp kem lại vị trí ban đầu.
Bị tù vì… liếm kem

Bị tù vì… liếm kem

D'Adrien Anderson ở Texas, Mỹ đã bị kết án 30 ngày tù hôm thứ Tư ngày 4/3/2020 với tội danh lừa đảo. Anh ta đã trộm mở nắp hộp kem Blue Bell ra rồi liếm, sau đó bỏ lại vào trong tủ lạnh ở siêu thị.
Cảnh sát Anh bắt được tài xế chở “xương người”

Cảnh sát Anh bắt được tài xế chở “xương người”

Vào ngày 26/1/2020, Cảnh sát Giao thông đường Apache Blvd, Arizona Anh đã chặn xe của một người đàn ông 62 tuổi, khi họ phát hiện vật thể lạ ở ghế sau xe ông ta tại làn đường HOV (làn đường dành cho xe chở nhiều người).
Dọn gara được thanh kiếm báu

Dọn gara được thanh kiếm báu

Hầu hết chúng ta khi dọn dẹp nhà để xe của mình chỉ tìm thấy rác, có lẽ là một số vật dụng cũ, bị lãng quên... Nhưng một người đàn ông may mắn ở Anh đã tìm thấy trong gara để xe của gia đình một thanh kiếm vùng cao có tuổi thọ lên tới 600 năm.
Cánh đồng địa nhiệt Dallol: Vẻ đẹp của tử thần

Cánh đồng địa nhiệt Dallol: Vẻ đẹp của tử thần

Dallol là một ngọn núi lửa có hình nón vô cùng đẹp mắt nằm trong vùng suy thoái Danakil, phía đông bắc dãy Erta Ale ở Ethiopia, châu Phi, được hình thành do sự xâm nhập của magma bazan vào các mỏ muối Miocene và hoạt động thủy nhiệt.
Chuyện lạ thế giới số 251

Chuyện lạ thế giới số 251

Chúng ta vẫn nghe nói đến rượu gạo, rượu nho, rượu sắn... nhưng có một loại rượu mà ngoài vợ chồng nhà khoa học Les và Paula Ansley, chắc chẳng ai có thể nghĩ ra, đó là rượu... phân voi!
Gửi robot đến nhà trẻ, tại sao không?

Gửi robot đến nhà trẻ, tại sao không?

Robot rất tệ trong việc tiếp cận các vật thể và thích nghi với môi trường mới. Một giải pháp tiềm năng? Hãy để chúng lớn lên, chơi đùa như những đứa trẻ
Longyearbyen: Thị trấn cấm "chết"

Longyearbyen: Thị trấn cấm "chết"

Tại thị trấn nhỏ Longyearbyen ở Na Uy có một điều luật vô cùng đặc biệt mà chắc chắn ai mới nghe cũng không thể tin đó là sự thật, nhưng nó đã được chính phủ nước này thông qua, đó là Luật cấm chết tại thị trấn.
Cầu thang phép lạ?

Cầu thang phép lạ?

Santa Fe là thành phố thủ đô lâu đời nhất ở New Mexico, Mỹ. Nhưng không chỉ tuổi tác của thành phố làm cho nó trở thành một điểm đến phổ biến. Ở trung tâm thành phố có một cột mốc kiến trúc, một nhà thờ Công giáo La Mã cũ, được gọi là nhà nguyện Loretto.
Tìm thấy ngôi đền bị mất trong rừng rậm Thái Lan

Tìm thấy ngôi đền bị mất trong rừng rậm Thái Lan

Việc phát hiện ra một khu định cư được xây dựng bằng đá cổ có thể nghìn năm tuổi đã được công bố trên một bài đăng trên Facebook của nhà sử học Phum iradejwong. Họ đã khám phá ra các công trình kiến trúc đá, di tích và ít nhất một tảng đá hình phallus (dương vật) ở tỉnh Nakhon Si Thammarat.
Kinh hãi hủ tục nhà trai sàm sỡ cô dâu mới để đuổi ma tà

Kinh hãi hủ tục nhà trai sàm sỡ cô dâu mới để đuổi ma tà

Có không ít cô dâu đã không dám cưới hay bỏ chạy khỏi đám cưới vì sợ tục làm loạn phòng cưới này. Đúng ngày Quốc tế Lao động hồi năm ngoái, một cô dâu gây xôn xao vì quá hoảng sợ đã trốn đi khi còn chưa động phòng cùng chú rể.
Ngôi làng nổi tiếng với những tảng đá biết đi

Ngôi làng nổi tiếng với những tảng đá biết đi

Rumani là quốc gia nổi tiếng với những tòa lâu đài cổ kính và những vùng đất thú vị đầy bí ẩn. Một trong những bí ẩn ấy chính là những hòn đá có khả năng tự lớn, mọc thêm và có thể di chuyển... ở ngôi làng Costesti. Chúng được người dân địa phương gọi là Trovants, đá xi măng.
Hunzas: Bộ tộc khỏe đẹp nhất thế giới

Hunzas: Bộ tộc khỏe đẹp nhất thế giới

Trên thế giới có rất nhiều bộ tộc đặc biệt kỳ lạ khiến người ta phải sửng sốt khó tin, chẳng hạn như bộ tộc người da xanh, tộc người không biết cười, tộc người cả đời không tắm... Cùng Chuyên đề CSTC cầu tìm hiểu về bộ tộc độc lạ như thế: Bộ tộc khỏe đẹp nhất thế giới, Hunzas.
Những chiếc cầu không chỉ dùng để đi

Những chiếc cầu không chỉ dùng để đi

Với sự phát triển không ngừng của khoa học kỹ thuật, cùng với những ý tưởng tuyệt vời của các kỹ sư, rất nhiều những cây cầu độc đáo ra đời, chúng không chỉ được sử dụng làm đường đi, mà còn trở thành địa điểm du lịch hút khách. Hãy cùng Chuyên đề CSTC khám phá một vài cây cầu không chỉ dùng để đi này.
Bảo tàng Holocaust trưng bày đồ giả?

Bảo tàng Holocaust trưng bày đồ giả?

Bảo tàng Holocaust ở Buenos, Argentina gần đây đã thu được những món đồ mệnh danh là "kho báu của Đức Quốc xã". Những món này được Cảnh sát Argentina tịch thu vào năm 2017. Các đồ vật này sẽ được trưng bày vào tháng 12 tới. Tuy nhiên, các nhà điều tra tội phạm Đức đã kết luận rằng mọi thứ trong bộ sưu tập đó là giả.
Chuyện lạ ở hòn đảo Anh không thuộc về Anh

Chuyện lạ ở hòn đảo Anh không thuộc về Anh

Isle of Man dù là một đảo thuộc địa của Hoàng gia Anh, có nghĩa là trên danh nghĩa thì chịu sự cai quản của Vương quốc Anh, nhưng nơi đây vẫn tách biệt với Anh về chính trị - ngoại trừ trong các vấn đề quốc phòng và ngoại giao...
Xe hơi trong tương lai sẽ được làm từ gỗ?

Xe hơi trong tương lai sẽ được làm từ gỗ?

Nhật Bản vừa công bố chiếc xe hơi trong tương lai có nguồn gốc thực vật và chất thải nông nghiệp. Cụ thể, toàn bộ thân xe và phần lớn cấu trúc của nó được làm bằng sợi nano cellulose. Đây là mẫu xe đang thu hút sự chú ý đặc biệt của công chúng tại Tokyo Motor Show.