Một gia đình danh gia vọng... nhạc

Dăm năm về trước, ngồi nói chuyện với nhạc sĩ Trần Tiến trong quán cà phê ở Cung Việt - Xô, trong lần ông trở về Hà Nội, vào mùa thu, khi nhắc đến gia đình nghệ sĩ nổi tiếng của mình, nhạc sĩ có đùa rằng: Gia đình người ta danh gia vọng tộc, chứ gia đình tôi là danh gia vọng... nhạc. Ngầm ý rằng, không có âm nhạc, bất thành những cái tên được đông đảo khán giả mến mộ: Trần Hiếu, Trần Tiến, Trần Thu Hà.

Mùa thu này, ba người nổi tiếng, có cá tính âm nhạc riêng ấy sẽ hội tụ cùng nhau trong một live show mang tên "Trần gia nhã nhạc - Chuyện phố bên sông". Ý tưởng của cô gái họ Trần sinh năm 1977, với mong muốn bố và chú mình, mà trong tinh thần của cô, đều là hai người cha cô rất mực yêu thương, được đứng cùng nhau trên một sân khấu lớn ở Thủ đô - nơi họ được sinh ra, lớn lên, thấm nhuần văn hóa Hà thành, và trở thành những nghệ sĩ. Trong quán bánh tôm Hồ Tây, NSND Trần Hiếu cười hồn hậu.

Ông hồi phục ngoạn mục sau đợt tai biến nằm mê man cả tháng trời, có lúc tưởng chừng không thể gượng dậy. Và được đi hát trở lại là một niềm vui lớn của ông. Ông bảo phải hát chục bài một đêm diễn mới thỏa, chứ vài ba bài vẫn còn "thòm thèm" lắm. Làm gì còn có chút mệt mỏi chứ nói đến hát, sức lực cứ cảm thấy như là rất phi thường. Đời người nghệ sĩ hạnh phúc nhất là những phút giây được đứng trước khán giả mến yêu của mình, khóc cười với họ, hát những nỗi niềm của mình cũng là của họ, trao cho họ những yêu thương và đồng thời nhận lại từ họ, những yêu thương.

Ở tuổi 80, lão nghệ sĩ Trần Hiếu không mong mỏi điều gì đặc biệt ngoài việc còn hát được và được hát. Danh tiếng ư, ông từ lâu đã chẳng còn màng. Tiền bạc ư? "Tôi tuổi già ăn gì, mặc gì được nữa mà quan trọng". Những tràng vỗ tay của khán giả ư? Cũng không hẳn đâu. Đơn giản là niềm đam mê đứng trên sân khấu từ tuổi hai mươi đến giờ vẫn âm ỉ cháy, vẫn luôn rạo rực trong ông, ngay cả lúc sức khỏe không cho phép, chỉ chờ được dịp là bùng cháy lên.

Ba nghệ sĩ trong gia đình họ Trần.
Ba nghệ sĩ trong gia đình họ Trần.

Như con tằm khao khát được nhả tơ làm đẹp cho đời. May mà con gái ông, ca sĩ Hà Trần, rất thấu hiểu cha. Cô đứng ra làm đêm nhạc, tạo một sân khấu đúng chất nhạc Trần Tiến, phù hợp với cá tính âm nhạc của bố Trần Hiếu, và dĩ nhiên, của cô, để tạo một không gian nghệ thuật đặc trưng nhất của gia đình mình. Ở đó, hai người bố có được cảm giác là chính họ nhất. Và cô sẽ cùng hai người cha kể lại câu chuyện cuộc đời của họ với khán giả Thủ đô, qua những ca khúc từ lâu đã vượt thời gian, nằm lòng trong khán giả.

Ở đây không chỉ đơn giản là câu chuyện của ba con người cùng chung huyết thống, mà sâu rộng hơn là chung đam mê, chung một "miền văn hóa" nằm sâu trong tiềm thức, trong cấu tạo gen. Một sự đồng điệu, hiểu biết về nhau một cách tự nhiên, hòa quyện, không cần phải tỏ ra hay tập luyện kỹ càng. Không cần phải tính toán sân khấu làm sao cho bắt mắt, trang phục làm sao cho cầu kỳ, hình thức làm sao cho lóng lánh. Họ, những người đã đi qua mọi phiền phức, rắc rối cuộc đời để đạt tới sự giản dị.

Ngoài ca sĩ Hà Trần, đương nhiên là đang dính líu ít nhiều tới showbiz, còn lại hai người lớn tuổi, hai nghệ sĩ đặc biệt của nền âm nhạc Việt Nam từ lâu đã không còn liên quan đến showbiz. Nhạc sĩ Trần Tiến có lần chia sẻ, ông sợ những phép tính toán thị trường, ông là con người của thời làm âm nhạc không nhiều tính bán mua kiểu bây giờ. Và ông ở ẩn. NSND Trần Hiếu thì càng hồn nhiên hơn. Ông tự thấy mình không có chút liên quan gì đến những thứ hào nhoáng, thật giả lẫn lộn trong đời sống âm nhạc thời kinh tế thị trường.

Trần Hiếu và Trần Tiến - hai người nghệ sĩ mà giờ đây, tài sản của họ là ký ức hơn là tương lai, là cái đã qua hơn cái hiện hữu. Họ bước lên sân khấu thực ra để nói với hôm nay về quá khứ, và kể những câu chuyện của quá khứ. Và như chúng ta vẫn ngầm hiểu, quá khứ được xem như một thực phẩm của tâm hồn, nuôi dưỡng yêu thương khát vọng của con người. Quá khứ chỉ đường cho con người trong hiện tại. Một cuộc đời còn lại gì, nếu mất đi quá khứ?

Vậy quá khứ của hai nghệ sĩ Trần Hiếu và Trần Tiến là gì? Là những năm tuổi thơ đất nước đầy biến động, chiến tranh, loạn lạc đau thương. Là con phố nghèo nơi hai anh em chơi những trò chơi tuổi nhỏ. Là ga tàu buồn đầy rẫy tệ nạn xã hội, nơi Trần Tiến phải làm thuê kiếm sống. Là những ngày lang thang triền sông Hồng, trú ngụ với lau sậy và nỗi buồn của những đứa trẻ sớm mất cha.

Là hình ảnh người mẹ bận bịu sớm chiều bán bưng để nuôi các con ăn học. Là bà nội lưng còng mang trong mình cả một nền văn hóa đặc trưng xứ Đoài. Là những mùa đông lạnh lẽo, mưa sa gió thổi, cơm không ấm bụng, áo không ấm thân. Là những quán nước chè hai anh em ngồi ủ tay với cốc trà nóng. Và bao nhiêu những vẻ đẹp không lời khác, của một Hà Nội dấu yêu mà hôm nay chúng ta ngồi đây nhìn lại, đã mất dần đi ít nhiều.

Nhưng may thay, còn có nghệ thuật, mà âm nhạc của Trần Tiến là một ví dụ. Ông đã giữ lại một bảo tàng về Hà Nội xưa cũ trong những nốt nhạc, những ca từ. Ông viết về mùi lá mục trên phố nghèo, về chú bé đánh giày, về người bán hàng rong, về ga tàu điện đã mất, về gánh hàng hoa, về thiếu phụ quàng khăn trên phố mùa đông, về bao nhiêu sinh hoạt thường nhật của Hà Nội xưa đã bị thay bằng những thứ gọi là "đổi mới, tiên tiến, văn minh" của hôm nay, khi văn hóa phương Tây du nhập đầy khắp đô thị Hà Nội.

Và buồn làm sao khi nghe lại những ca khúc thủ thỉ của ông, những ca khúc giản dị, bụi bặm như cuộc đời, lòng lại dấy lên một niềm tiếc nuối không nguôi, về những giá trị văn hóa đẹp đẽ của Hà Nội đã không còn nữa. Niềm tiếc nuối ấy nhân lên gấp nhiều lần khi ông viết về những đổi thay trong lòng người, trong tình người...

Cùng nhau kể chuyện Phố bên sông.
Cùng nhau kể chuyện Phố bên sông.

Có một trùng hợp là cả ba người nghệ sĩ của Trần gia: Trần Hiếu, Trần Tiến, Trần Thu Hà đều sống xa Hà Nội. Trần Hiếu vào TP Hồ Chí Minh theo đuổi nghiệp ca hát. Trần Tiến cũng sống với TP Hồ Chí Minh suốt những năm tuổi trẻ. Ông làm âm nhạc, viết những ca khúc đầy ắp "mùi" Hà Nội từ xứ sở nhiệt đới ấy. Mấy năm nay ông cũng rời về Vũng Tàu làm một "ngư ông", vui với biển và tìm bình yên từ biển, không mấy khi để mắt nhìn đời sống âm nhạc với quá nhiều chiêu trò vô cùng khác lạ với thời của ông.

Ca sĩ Trần Thu Hà thì đến Mỹ, theo tình yêu lớn mà chị gặp với một Việt kiều, rồi nên vợ nên chồng, rồi sinh con và làm nghệ thuật xa xứ. Hà Nội, mảnh đất nuôi dưỡng 3 nghệ sĩ âm nhạc từ thời thơ bé ấy chỉ còn là một nỗi nhớ, một hoài niệm, một ký ức lâu lâu mới tìm về.

Ca sĩ Trần Thu Hà.
Ca sĩ Trần Thu Hà.

Nhưng thực ra, trong trái tim mỗi người trong gia đình họ Trần đều ăm ắp nỗi niềm về Hà Nội. Họ hiểu rằng trái tim họ thuộc về mảnh đất này, dù cho những đổi thay của nó có nhiều điều không còn phù hợp với tâm thế của họ trong hiện tại nữa. Hạnh phúc lớn nhất với họ là được gặp Hà Nội trong âm nhạc, trong những sản phẩm âm nhạc hướng về Hà Nội.

Ở Việt Nam chúng ta, những gia đình có truyền thống âm nhạc nổi tiếng như gia đình NSND Trần Hiếu - Trần Tiến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Những cống hiến của từng thành viên danh tiếng trong gia đình đều để lại một dấu ấn đậm sâu trong lòng công chúng. Mỗi người trong gia đình đều có ảnh hưởng nhất định đến nhau, nhưng phải nói rằng họ đều mang cái Tôi nghệ sĩ mạnh mẽ, riêng biệt đến nỗi, không ai có thể lẫn vào ai, không ai có thể phủ bóng lên cuộc sống của ai.

Trần Tiến làm công việc sáng tác đã đành, nhưng Trần Thu Hà, cô gần như không chịu ảnh hưởng của cha, dù cô coi cha mình như một người thầy. Đơn giản cô tiếp nhận văn hóa âm nhạc của thời đại mình, sống tận cùng với âm nhạc và thời cuộc, không nệ quá khứ hay sùng bái hiện tại quá mức. Cô là một gạch nối thân yêu, cần thiết để gắn kết các thành viên trong gia đình nổi tiếng của mình.

Sẵn sàng hát lại những ca khúc của "bố" Trần Tiến từ nửa thế kỷ trước và đã được nhiều ca sĩ thế hệ trước thể hiện thành công, nhưng luôn luôn Hà Trần thổi vào đó sắc thái riêng của cá tính âm nhạc riêng cô, cũng như hơi thở thời đại cô đang sống.

Những con người có bề dày tri thức về văn hóa và âm nhạc ấy, họ hiểu hơn ai hết, rằng muốn để lại một chút gì trong nghệ thuật, hãy tự đào sâu vào chính mình, và là chính mình. Nền tảng hay truyền thống gia đình vô cùng quý giá, nhưng nó chỉ là phép cộng, là động lực, không phải là yếu tố để dựa dẫm.

Khi viết những dòng cuối cùng của bài viết này, tôi chợt bật cười khi nhớ đến một bài báo mà ở đó tác giả gọi ca sĩ Hà Trần là một "dị nhân" trong âm nhạc. Một cách ví von hóm hỉnh, thực ra rất đúng với cô gái tuổi Đinh Tỵ này. Hà Trần chính là một cái tên tiếp nối xứng đáng những cái tên đi trước như Trần Hiếu, Trần Tiến. Cô đóng vai trò người giữ lửa cho gia đình, tiếp tục truyền cảm hứng cho các thế hệ trong Trần gia "danh gia vọng... nhạc", mà tôi biết là có các thành viên nhỏ tuổi hơn rất tiềm năng còn đang được phát triển một cách bí mật, chờ thời điểm hợp lý để xuất hiện...

Vũ Quỳnh Trang

Các tin khác

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Lâu nay, việc một số ca sĩ hát nhép khi lên sân khấu đã bị công chúng lên án vì họ không có thực lực. Thế nhưng, Nghị định 144/2020/NĐ-CP quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, vừa được ban hành đã bỏ quy định cấm hát nhép khi biểu diễn nghệ thuật. Nhiều người lo ngại quy định mới sẽ tạo điều kiện cho những ca sĩ “thích” hát nhép…
Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Câu chuyện mới nhất làm nóng dư luận là 2 bộ phim “Vũ điệu tử thần” và “Những người viết huyền thoại” mới đây “tự dưng” được phát hành trên kênh Netflix - một nền tảng xem phim có trả phí nổi tiếng của Mỹ.
Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm diễn ra một lần, nhưng năm nay đã xảy ra hiện tượng xước tranh, mất tượng… Giới họa sĩ và công chúng yêu hội họa thất vọng và bất bình. Đó còn chưa kể đến câu chuyện chất lượng của triển lãm, cũ và nhàm. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc được tổ chức đúng với giá trị phải có? Phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu, phê bình nghệ thuật Vũ Huy Thông về thực trạng này.
Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Mới trở lại V-League sau 12 năm vắng bóng, Bình Định đã chiêu mộ hàng loạt tân binh ấn tượng. Người ta nói đội bóng đất võ chơi lớn, thậm chí là chơi trội so với nhiều ông lớn trên thị trường chuyền nhượng trước mùa giải năm nay. Nhưng ít ai biết rằng  từ hai năm trước, Bình Định đã sẵn sàng cho cuộc chơi lắm tiền nhiều của này với kế hoạch dài hơi cùng tiềm lực tài chính, để qua đó hiện thực hoá tham vọng của đội bóng.
Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Sau khi xuất bản cuốn "Dòng tranh dân gian Kim Hoàng vào năm 2019, nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa lại vừa cho ra mắt cuốn sách "Dòng tranh dân gian Hàng Trống", một dòng tranh dân gian độc đáo nhất của Hà Nội. Tranh dân gian đang hồi sinh từ những con người tâm huyết và yêu văn hóa dân gian như nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa.
Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Trong đoàn đại biểu của Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ X vừa tổ chức tại Hà Nội tuần qua, có 2 vận động viên, đó là Đoàn Văn Hậu (Bóng đá), Bùi Thị Thu Thảo (Nhảy xa).
Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Họ đều là những người làm phim chuyên nghiệp, đến với nhau vì đam mê. Những lúc rảnh rỗi, họ cùng nhau làm những clip ngắn để giải trí, thế nhưng nhờ sự đầu tư công phu và tâm huyết, cùng tài năng võ thuật thực sự của những thành viên mà nhóm Action C đã tạo được những clip có sức hấp dẫn riêng, đặc biệt là đề tài về Công an.
Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Gần 3 thập kỷ, bóng đá Hà Tĩnh nép mình trước cái bóng khổng lồ của người hàng xóm Sông Lam Nghệ An. Nhưng thời thế đổi thay. Sự xuất hiện của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, theo một cách đặc biệt, đang giúp người hâm mộ bóng đá nơi đây có được một niềm tự hào.
Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Làng giải trí Mỹ cách đây hơn một năm có dịp ồn ào vì chuyện rapper nổi tiếng Takeshi 69 (tên thật Daniel Hernandez) đã phải hầu toà vì tội hành hung bạn gái. Trước đó, cả toà án và công luận đều tin rằng, Takeshi 69 là thành viên của băng đảng Nine Trey Gansta Bloods khét tiếng ở Brooklyn, New York.
Một SEA Games bớt… nặng nề

Một SEA Games bớt… nặng nề

40 môn với 520 nội dung là số lượng mà SEA Games 31 với chủ nhà Việt Nam chốt lại. Nhìn từ đó, người ta thấy được một kỳ SEA Games mà số lượng môn Olympic cao nhất trong lịch sử. Rất nhiều môn thi đấu "trời ơi đất hỡi" đã bị lược bỏ, tránh tình trạng vận động, o bế cho chủ nhà đứng nhất toàn đoàn như nhiều quốc gia khác từng làm trước đó.
Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Những ngày tháng 11 này, sân khấu nhạc kịch Hà Nội "nóng" với hai vở diễn được chờ đợi, "Những người khốn khổ" của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam và "Tôi đọc báo sáng nay" của Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long. Đó là một tín hiệu vui cho sân khấu nhạc kịch nước nhà khá lâu im ắng.
Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Từng là địa phương sở hữu các CLB thế lực một thời của bóng đá Việt Nam, nhưng giờ đây Hải Phòng và Quảng Ninh đều đang loay hoay tìm hướng phát triển bóng đá trong tương lai. Không có tầm nhìn dài hạn, đầu tư theo cảm hứng,... khiến cho trận derby máu lửa ngày nào của vùng Đông Bắc càng ngày càng đìu hiu cả trên sân cỏ lẫn khán đài.
Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

6 tháng trước khi Olympic 2020 diễn ra “bù” tại Tokyo, cử tạ Việt Nam nhận tin sét đánh: Nguyễn Thị Thu Trang và Bùi Đình Sáng bị cấm thi đấu 4 năm vì dương tính với doping.
Kiatisak và ân tình với bầu Đức

Kiatisak và ân tình với bầu Đức

"Tôi bắt Kiatisak lúc nào mà chẳng được", bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) đã nói như thế cách đây 5 năm. Và quả thực, đúng là chỉ sau 1-2 cú điện thoại, bầu Đức đã nhận được cái gật đầu của Kiatisak Senamuang. Đáng nói hơn, ông làm như vậy là để… chiều những cầu thủ trẻ tại HAGL hiện tại.
Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chuyện không mới, nhưng chưa khi nào cũ. Mặc dù báo chí đã nhiều lần lên tiếng nhưng xem ra công chúng vẫn tiếp tục đau đầu về những thông tin liên quan đến đạo đức, lòng tự trọng của một số người làm nghệ thuật.