Một câu chuyện khác về giải Nobel

Nhiều thập niên rồi, công chúng tham gia bình chọn Nobel văn chương đã không còn là chuyện lạ. Từ đầu tháng chín, các trang mạng ở nhiều nước hoặc vùng miền bắt đầu sôi sục.

Người ta đưa ra những tên tuổi nổi trội, Dĩ nhiên, thường kèm phân tích và đánh giá. Rồi bỏ phiếu cho người có thể trúng giải. Việc bỏ phiếu có thể quay nhiều vòng. Đã có năm, dân mạng giành "thắng lợi". Nghĩa là đa số trong họ bỏ phiếu cho cây bút được Viện hàn lâm Thụy Điển tôn vinh vào đầu tháng mười. Những cuộc chơi đó phần lớn là những cuộc "đánh bạc".

Đứng đầu thế giới mạng Nobel là trang Ladbrokes ở Vương quốc Anh. Có năm, viện sỹ hàn lâm Thụy Điển cũng nhập cuộc. Có điều, "cuộc đỏ đen" ấy chưa để xảy ra vụ "chém giết nào khủng khiếp". Được thế có lẽ là do văn chương dù sao cũng buộc dân chơi kiềm chế tính ăn thua vô độ của mình. Năm nào cũng vậy, mùa cá cược Nobel cũng là mùa văn chương thế giới được thượng phong đặc biệt. Với đủ giọng điệu, khiến giới nghiên cứu phê bình chuyên nghiệp phải ngả mũ chào tôn kính. Thông thường là những lời bộc trực, tha thiết và trân trọng. Nhưng không hiếm những lời dí dỏm, vui đùa mà ý nhị.

Đấy ví như nhà phê bình Mỹ Alex Stephard. Năm nay, ông vẫn hồ hởi với trò chơi đoán người đoạt giải. Cư dân mạng thích thú vô cùng với lời của ông về nữ thi sỹ đồng hương Louise Gluck vừa được trao Nobel Văn học, rằng "Tại nhiều tương tác trên mạng, Louise Gluck là cây bút khiến dân tình ít cáu kỉnh hơn cả". 

Nhân tiện, xin nhắc lại: mùa thu hàng năm, các tổ chức và cá nhân có thẩm quyền văn học toàn cầu được Viện hàn lâm Thụy Điển mời đề cử cho Nobel văn học. Tháng hai và tháng ba năm sau, Viện chọn lựa để đến tháng tư, giữ 15 tới 20  trong chừng 350 cây bút được đề nghị. Viện (với 18 viện sỹ) thảo luận kỹ để chốt lại vào cuối tháng năm 5 đề cử. Từ đây, các viện sỹ đọc tác phẩm của 5 nhà văn này. Thường qua tiếng Anh, và đôi khi bằng tiếng Thụy Điển. Nhiều cuộc trao đổi chung được tổ chức trong toàn Viện. Đầu tháng Mười, bỏ phiếu kín và sau đó, tổ chức công bố giải.

Quá trình trao đổi và bỏ phiếu được giữ kín 50 năm. Dù vậy, đây đó trong 700 địa chỉ nhận thư mời đề cử, thế nào cũng có vị để lộ danh tính một số cây bút được "đưa lên". Nhờ vậy, công chúng mới tha hồ "trăm hoa đua nở" về văn học toàn cầu. Nhiều gương mặt tỏa sáng trên các diễn đàn. 

Năm nay, cuộc tỉ thí kém hẳn về lượng người thi đấu và về mức căng thẳng. (Ấy là do, như nói bên dưới, Viện hàn lâm Thụy Điển chưa hoàn hồn sau vụ bê bối từ cuối năm 2017). Những đề cử "nhẵn mặt" vẫn được xướng lên trên nhiều trang cá cược: Nguyi wa Thong'o, Adonis, Joyce Carol, Thomas Pynchon, Haruki Murakami, Ko Un, Margaret Atwoot, Anne Carson… Bất ngờ "lọt vào tầm ngắm" Nobel Văn học 2020 là Stephen King, "trùm" hình sự Mỹ, (loại hình tưởng xa lạ với Nobel Văn học) và Michel Houellebecq, cây bút Pháp sừng sỏ.

Bất ngờ và thót tim là hai nhà văn nữ. Một của Pháp gốc Rwanda, Scholastique Mukasonga, tiếng tăm vang dội toàn cầu với tác phẩm nhói lòng về nạn diệt chủng năm 1994 ở quê nhà (37 người trong đại gia đình chị đã bị giết chết cực kỳ phi lý và man rợ). Hai của Thổ Nhĩ Kỳ, Asli Erdogan, - từng bị tù tội và khủng bố nặng nề, tưởng không viết được nữa; nhưng vừa công bố Kinh tưởng niệm một thành phố thất thủ, tác phẩm được chào đón như một kiệt tác sừng sững…

Louise Gluck năm 1977.
Louise Gluck năm 1977.

Trong cuộc bình tuyển của công chúng độc giả thế giới năm nay, không tác giả nào thực sự nổi bật. Thế nên, ngày 8/10 vừa rồi, khi Louise Gluck, sinh năm 1943, được trao giải Nobel Văn học 2020, sự xôn xao hầu không có và sự đồng thuận lại cao bất ngờ. Hoá ra từ lâu, nữ thi sỹ kiêm giáo sư Hoa Kỳ đã rất thân thuộc trong vũ trụ Anh ngữ. Thơ bà không chỉ được đọc rộng rãi, mà còn được nghiên cứu kỹ lưỡng. Riêng việc nghiên cứu - được mở sang cả các thế giới ngôn ngữ khác, như Pháp ngữ. Có những công trình nghiên cứu bề thế chỉ dành riêng cho một hoặc hai bài thơ của bà. Đây là chuyện hiếm có trong văn chương hôm nay.

Sau tập thơ đầu tay năm 1968, Cốt tử là được sinh ra (tạm dịch: Firstborn), bà cho ra mắt 11 tập nữa. Vài năm lại làm một tuyển tập. Các tuyển tập này vô hình trung là những điểm nhấn hay đúc kết một vài chủ đề. Hầu hết, chúng mang lại cho bà những giải thưởng danh giá. Nổi bật là giải Pulitzer 1993 cho tuyển tập Cây diên vỹ hoang năm 1992. Và bây giờ là giải Nobel. Như vậy, bà nhận Nobel Văn học thứ 113, là người phụ nữ thứ 16 được đi vào Ngôi đền văn học linh thiêng nhất mà chắc hẳn nhà sáng tạo ngôn từ nào trên hành tinh cũng thầm mơ ước bước qua ngưỡng cửa.

Nobel dành cho bà xóa bớt mặc cảm rằng đã khá lâu, Nobel Văn học xao nhãng thơ, xao nhãng phái đẹp… Bà hẳn là thi sỹ được tặng nhiều giải thưởng thơ nhất toàn cầu. Và có lẽ Hoa Kỳ là nước trao nhiều giải thưởng thơ nhất thế giới. Một khác lạ của văn hóa Mỹ, các sinh hoạt thơ, như nói chuyện, đọc thơ, bình luận trao đổi thơ… diễn ra sôi nổi, người tham dự đông đảo. Và được đưa lên các kênh truyền thông lớn. Chuyện đó tưởng chừng khó tin, ở xứ sở thường bị chê là quá thực dụng!

Môi trường thơ ấy khác nào mảng chìm rộng lớn hơn nhiều phần nổi của những tảng băng đời sống. Không chỉ ở Mỹ. Môi trường đó tạo nên tiếng thơ của Louise Gluck, mãnh liệt hiếm thấy và ám ảnh khác thường. Tiếng thơ ấy thuộc số những tiếng thơ trong trẻo nhất và hoàn chỉnh nhất, của nước Mỹ và của thế giới hôm nay. Nó là sự hài hòa ý nhị giữa đề tài và tư tưởng, giữa nghệ thuật và cảm xúc, giữa cá biệt và phổ quát. Dường như mọi chuyện lớn nhỏ của cuộc sống đều "ánh xạ" vào thơ bà. Tổn thương, mất mát, bất hạnh, vỡ mộng, chán chường,…, trong tình yêu, trong quan hệ gia đình xã hội, trong sứ mệnh làm người… đều được đề cập chân thực và mới lạ, sáng tỏ và rung động.

Ba vấn đề lớn hiện lên bức xúc trong thơ bà: sự cô đơn, thất vọng làm người và cái tôi hấp hối. Bề nổi là vậy. Nhưng bề sâu mới là cơ bản. Ấy là con người không bó tay trước thất bại hoặc lỗi lầm, nghiêm khắc khắc phục thiếu sót và nhược điểm, nhất quyết giữ gìn nhân phẩm, xây dựng một xã hội ngày thêm lành mạnh, ngày thêm đáng sống. Với điều kiện tiên quyết là tự tin, sáng suốt, dũng cảm, ngoan cường. Những phẩm chất này phải có ngay từ tuổi thơ, trong các ràng buộc anh em cha mẹ con cái trong gia đình.

Louise Gluck và cựu tổng thống Mỹ B.Obama.
Louise Gluck và cựu tổng thống Mỹ B.Obama.

Không vô tình, tên các tập thơ của bà ngụ ý những bộ phận của bề sâu vừa nói: Cốt tử là được sinh ra, 1968; Mảnh vườn, 1976; Chiến thắng của Achille, 1976; Cây diên vỹ hoang, 1992; Vùng đồng cỏ, 1996; Một cuộc đời thôn dã, 2013; Đêm thủy chung và đức hạnh, 2014…

Thơ Louise Gluck phát lộ giá trị hiền minh nền tảng của mọi sinh linh cổ kim đông tây: đó là ứng xử hợp tình hợp lý của tổ tiên chúng ta từ thời khai thiên lập địa, hay cái gốc nông dân vạm vỡ không bao giờ cùn mòn hoặc bị vấy bẩn. Nét riêng này khiến cho thơ bà hiện ra oai vệ như một vị chủ, chứ không như kẻ "ăn theo" thúc thủ. Với bà, trần gian thực chất là thơ, thơ chính là hệ thần kinh bất khả xâm phạm của cõi đời. Bà được trao Nobel Văn chương, là bởi "Với vẻ đẹp kiêu hùng, tiếng thơ của bà khẳng định rằng ở đâu trên thế giới này, sự hiện hữu của mỗi cá nhân đều đẹp đẽ và đáng trân quý như nhau". Nhận định đó của Viện hàn lâm Thụy Điển thật đáng tâm phục khẩu phục. Quả vậy, trong thời buổi chủ nghĩa thực dụng buộc con người thiên về dung tục và tàn bạo, tiếng thơ Louise Gluck gióng lên hồi chuông báo động: Cõi người đáng sống lắm, Con Người đáng quý lắm, xin hãy hồi tâm !

Nobel Văn chương của Louise Gluck được đồng thanh tán thưởng bao nhiêu, thì giải năm ngoái của Peter Handke, cây bút người Áo, bị chỉ trích bấy nhiêu. Xin cùng nhớ lại. Cuối năm 2017, trong cao trào #MeToo, Jean - Claude Arnault, nhà văn hóa người Pháp, chồng một nữ viện sỹ hàn lâm Thụy Điển, bị 18 phụ nữ tố cáo lạm dụng tình dục. Từ đó, nhiều chuyện vỡ lở: ông ta lợi dụng vị thế của vợ, đã thao túng Viện hàn lâm Thụy Điển nhiều năm ròng. Ví dụ như Viện trợ cấp cho ông ta nhiều khoản, núp bóng hoạt động văn hóa. Hoặc ông ta bán cho dân cá độ Nobel nhiều thông tin xét giải…

Thế là uy tín bao đời tức tính chính danh của Viện phút chốc sụp đổ. Nữ viện sỹ vợ của Arnault từ chức, nữ thư ký thường trực làm theo, rồi sáu viện sỹ nữa, Viện (18 thành viên) chỉ còn 10 người. Viện tê liệt. Nobel Văn học 2018 đành tạm hoãn. Tức thì, hơn 100 người Thụy Điển (chủ hiệu sách, nhà xuất bản, thư viện, nghệ sỹ…) lập một viện hàn lâm mới, xét giải Nobel Văn chương 2018, gọi là "Nobel văn chương bổ khuyết". Lần đầu tiên trong lịch sử Nobel, công chúng toàn cầu được đề nghị giới thiệu ứng viên qua mạng, tuyển lựa sơ bộ.

Đầu tháng 10/2018, Viện hàn lâm mới bầu chọn Maryse Condé, cây bút nữ Pháp da màu, và ngày 10-12 năm đó lễ trao giải được tổ chức xúc động, tiền thưởng bằng 1/10 giải thông thường, do công chúng góp tặng. Ngay sau đó, Viện hàn lâm Thụy Điển mới tự giải thể. Ý tưởng đổi mới Nobel Văn học của Viện - để độc giả rộng rãi tham gia bình chọn - không ai nói tới nữa. Năm nay, Maryse Condé được dân cá cược đưa lên tốp đỉnh. Viện hàn lâm Thụy Điển lần hồi bầu bổ sung đủ 18 thành viên. 

Albert Camus.
Albert Camus.

Đồng thời có 5 thành viên hoạt động độc lập. Năm 2019, lần thứ hai trong lịch sử Nobel Văn học, hai giải (2018 và 2019) được công bố đồng thời. Giải 2018 cho Olga Tokarczuk, Ba Lan, thì ổn. Nhưng giải cho Peter Handke, thì bị phản đối. Hai viện sỹ độc lập của Viện hàn lâm Thụy Điển tuyên bố rút lui mãi mãi. Nhiều cuộc biểu tình nổ ra,  một số nguyên thủ quốc gia, như Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan, phẫn nộ: "Trao Nobel cho kẻ ủng hộ tội diệt chủng ở Bosnie - Herzenovine là tôn vinh những vi phạm nhân quyền".

Một cuộc tranh luận suốt từ mùa Nobel 2019, có ý gỡ bí cho Viện hàn lâm Thụy Điển, cũng chẳng mang tới cái gì mới. Câu hỏi tranh luận: Nhà văn có quyền tồi tệ trong đời tư không? Nhiều tật xấu, cư xử đểu cáng… của một số đại văn hào như Charles Dickenz của Anh được đưa ra, để nhấn mạnh rằng giá trị của nhà văn chỉ cần được cân đo đong đếm ở giá trị của tác phẩm. 

Như thường lệ, Viện hàn lâm Thụy Điển không rút lại giải đã trao cho cây bút Áo bị kết tội đồng lõa với kẻ chống lại nhân loại - với bằng chứng rõ ràng. Giải năm nay chứng tỏ Viện vẫn trung thành với chủ trương của Nobel: khen thưởng những nhà văn có tác phẩm mang lý tưởng hùng mạnh. Như thế nghĩa là nhà văn phải dấn thân thực sự, tác phẩm phải có giá trị tích cực. Vì không dấn thân, nhiều ông khổng lồ đã bị bỏ qua: L.Tolstoi, E.Zola, M. Proust, J.Joyce, P.Roth (qua đời 2018, Hoa Kỳ)…

Vì chất văn ngồn ngộn trong các công trình và thuyết trình, không ít người không phải nhà văn chuyên nghiệp đã được Nobel công kênh ngoạn mục. Đấy chả hạn nhà sử học Đức T.Mommsen, giải 1902, nhà triết học Pháp H.Berson, giải 1917, nhà bác học Anh B.Russell, giải 1950, thủ tướng Anh W.Churchill, giải 1953, ca sỹ Mỹ B.Dylan, giải 2016. 

Dù không dễ đạt tới, tiêu chuẩn nghệ sỹ ngôn từ như A.Nobel, người sáng lập giải, tâm niệm, quả là rất chuẩn. Hơn mọi công dân, nhà văn cần năng nổ trong hoạt động xã hội, vì tiến bộ của cộng đồng. A.Camus, Nobel Văn học 1957, là một minh chứng cảm động. Sách của ông vẫn được đọc vào hàng kỷ lục. Hoạt động đường phố nồng nhiệt của ông cho tư tưởng hòa giải và hòa hợp sắc tộc và chính kiến vẫn được nhắc nhở bất tận và thiết tha…

Trần Bích Nga

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.