Mật mã văn hóa và chuyện người Việt yêu bóng đá

Đầu tháng ba, có một câu chuyện đầy cảm hứng đã lan truyền trên mặt báo và mạng xã hội: Anh Nguyễn Bá Kỳ, một cổ động viên (CĐV) khuyết tật của đội Sông Lam Nghệ An đã nằm xe khách gần 1.500 km từ Nghệ An vào TP Hồ Chí Minh để cổ vũ cho đội nhà.

Đấy hẳn là một quãng đường không hề dễ dàng, ngay cả với một người bình thường khỏe mạnh. Và hình ảnh ấy gây ấn tượng rất mạnh mẽ, bởi vì chỉ hai tuần sau, ngay giữa Thủ đô, nơi các quán cà phê vẫn kín khách cuối tuần đến xem giải Ngoại hạng Anh, trận “chung kết ngược” giải hạng Nhất quốc gia giữa câu lạc bộ Viettel và CLB Bóng đá Huế đã diễn ra dưới sự chứng kiến của… 100 khán giả đến sân Hàng Đẫy. Hôm đó, sân mở cửa tự do.

Ranh giới giữa yêu và thích

Vé chuyến đi vất vả của vợ chồng Bá Kỳ thì tốn những 1,3 triệu đồng (phương án xe khách được chọn vì tiết kiệm nhất), số tiền không nhỏ với một người có thu nhập chỉ 5 triệu đồng/tháng như Bá Kỳ.

Hãy ngẫm chút để thấy một ẩn dụ mạnh mẽ: Một người khuyết tật chỉ có thể cử động tay trái (và chỉ ba ngón động đậy được thôi), đã bỏ công sức và thời gian cho quãng đường mệt mỏi, tốn kém để được xem đội bóng của anh ta thi đấu.

Khi lứa U.19 của Công Phượng, Văn Toàn mới trình làng, các khán đài luôn đầy ắp các CĐV, trong đó có các fan nữ.
Khi lứa U.19 của Công Phượng, Văn Toàn mới trình làng, các khán đài luôn đầy ắp các CĐV, trong đó có các fan nữ.

Động lực cho quãng đường ấy hẳn rất mạnh mẽ, vì ở Hàng Đẫy hai tuần sau, dù chẳng mất một xu nào thì những người Hà Nội vẫn thờ ơ với một trận đấu được coi là hay nhất của giải hạng Nhất. Không ai ngạc nhiên: Hàng Đẫy vẫn là một trong những sân có tỉ lệ khán giả thấp nhất ở V-League.

Có thể nếu trận đấu ấy được truyền trực tiếp trên truyền hình, hoặc đơn giản hơn là qua trực tuyến (livestream) trên Facebook, số lượng xem hẳn không đến nỗi tồi: Rất nhiều trang Fanpage đang làm điều đó, và một lần trực tuyến các trận V-League có thể thu hút đến hàng trăm ngàn view (lượt xem).

Bá Kỳ có thể theo dõi Sông Lam Nghệ An theo cách như thế, và anh hoàn toàn có quyền như thế, thay vì đội nắng đội mưa vào TP Hồ Chí Minh. Nhưng bóng đá không thể trở thành một môn thể thao thiêng liêng nếu các CĐV chỉ thích xem nó, mà không muốn cảm nhận và yêu nó, như CĐV khuyết tật ấy.

Đấy là một ranh giới rất rõ ràng: Rất nhiều người Việt đi xem bóng đá, qua tivi, trong quán cà phê, livestream trên Facebook, và đấy là THÍCH; nhưng đến mức phải chịu thiệt thòi, hy sinh bản thân mình để đánh đổi lại những giây phút sống động với bóng đá, thì đó mới là YÊU. Có nhiều người thích xem bóng đá không có nghĩa là người Việt yêu bóng đá.

Và đấy thật sự là một lời khen “chết người” với nền bóng đá. Với một CĐV như Bá Kỳ, đấy thậm chí là một lời khen vô nghĩa, vì những gì anh làm là để thỏa mãn chính anh, không phải để nhận một lời khen, hay đại diện cho cái gọi là “người Việt yêu bóng đá”. Người Việt không cần yêu bóng đá.

Năm 1996, mùa giải thứ ba của J1 League (giải VĐQG chuyên nghiệp Nhật Bản) chứng kiến số khán giả trung bình thấp nhất trong lịch sử (10.131). 2 năm sau, họ dự World Cup lần đầu tiên, và đến giờ, lượng khán giả trung bình đến sân xem một trận J1 League tăng gần gấp đôi (xấp xỉ 18.000).

Người Mỹ cũng gặp rất nhiều khó khăn khi đặt mục tiêu phát triển môn bóng đá (soccer) ở Mỹ, bởi vì ở đây, bóng chày, bóng rổ và bóng bầu dục mới là những môn thể thao “vua”. Mùa giải 2000, trung bình MLS (giải VĐQG Mỹ) chỉ có 13.756 khán giả đến sân/trận. 15 năm sau, con số đó đã là gần 22.000.

Khi Tây Đức vô địch thế giới năm 1990, thật kỳ lạ là số khán giả đến sân xem Bundesliga trong cùng mùa bóng đó lại chạm đáy (trung bình 21.235 khán giả/trận) trong vòng gần 3 thập kỷ. Con số đó vào mùa bóng 2015-2016 đã tăng gấp đôi, lên đến 43.300 khán giả/trận.

Có rất nhiều ví dụ như thế, và những nền bóng đá đã kích hoạt được công tắc từ “thích” sang “yêu” để kéo được khán giả đến sân đơn giản là luôn bắt đầu mọi thứ với một tư duy đúng: Người Đức/Mỹ/Nhật không cần/phải yêu bóng đá. Chính các nhà tổ chức, các câu lạc bộ và các cầu thủ phải đánh thức tình yêu đó một cách tự nhiên.

Nền bóng đá của chúng ta thì đang vận hành ngược lại với quy tắc đó, với sự tự huyễn hoặc rằng “người Việt yêu bóng đá”. Vì huyễn hoặc như thế, bóng đá không còn đặt khán giả vào trung tâm: Các câu lạc bộ và cầu thủ không chơi bóng vì khán giả, nếu họ nghiễm nhiên cho rằng khán giả “có trách nhiệm” phải yêu đội bóng của mình.

Mật mã văn hóa và những ngộ nhận tình yêu

Mỗi dân tộc đều có một “mật mã văn hóa” riêng và bóng đá cũng chịu sự chi phối của mật mã ấy. Các nền bóng đá đã đánh thức được tình yêu của các CĐV đơn giản là vì đã biết lắng nghe và hành động một cách “thuận mã”.

Một trong những hình ảnh đáng nhớ nhất của bóng đá Nhật Bản trong thời kỳ chuyển giao là phản ứng của Zico sau khi đội Kashima Antlers của ông bị thổi một quả phạt đền đầy tranh cãi trong trận chung kết giải với Verdy Kawasaki mùa 1993: “Pele” trắng nhổ bọt lên quả bóng, nhận thẻ vàng thứ hai và bị đuổi khỏi sân. Như một… người hùng.

Sự quyết liệt ấy nằm trong một chuỗi những hành động khiến Zico tạo được ảnh hưởng to lớn với bóng đá Nhật Bản: Ông thường xuyên giận dữ khi các đồng đội thi đấu thiếu quyết tâm, thậm chí va chạm với HLV trưởng nếu cần, chỉ để chứng minh rằng bóng đá chuyên nghiệp nghiêm túc và khốc liệt như thế nào.

Zico là người có những phẩm chất khớp với “mật mã” của người Nhật: Kỷ luật, quyết liệt và cảm tử. Các CLB Nhật thời điểm ấy đã chọn lựa những ngôi sao như ông để không chỉ kéo khán giả đến sân, mà còn để họ nhìn thấy chính mình trong đó và ở lại với đội bóng hàng tuần.

Người Đức cũng đã lắng nghe và tìm thấy được CĐV của họ. Thứ bóng đá buồn tẻ đã từng mang đến nhiều thành công cho ĐTQG Đức những năm 1970-1990 lại không phải điều các khán giả cần. “Mật mã” của các khán giả Đức là sự giải tỏa: Họ cần những trận đấu hấp dẫn, phong cách tấn công, và sân vận động là nơi để tiệc tùng, hò hét, xả stress.

Bundesliga bây giờ đã là giải đấu thu hút khán giả số một châu Âu, nhờ những khán đài có nhiều chỗ đứng, quầy bia cố định và xe bia di động phục vụ cả xúc xích.

Cuộc cách mạng bóng đá tấn công được khởi xướng từ World Cup 2002, một thay đổi trọng yếu trong cuộc chuyển mình của bóng đá Đức gần 2 thập kỷ qua, không hẳn xuất phát từ áp lực thành tích, mà đến từ chính mục tiêu phục vụ khán giả.

Hầu như không có đội bóng Việt Nam nào cố gắng giải mã khán giả một cách có hệ thống như thế, và tình yêu với những đội bóng có lượng CĐV mạnh ở V League thường xuất phát từ tinh thần cục bộ: Người Hải Phòng, Nghệ An, Nam Định, Thanh Hóa... có tính cộng đồng cao, thói quen hành động và sự tự tôn nổi bật, những động lực tự thân lôi kéo họ đến sân một cách tự nhiên.

Nhưng vì không được lắng nghe một cách đầy đủ khi đến sân, đa số họ thể hiện tình yêu tự phát và bồng bột. Họ cũng rơi vào ngộ nhận, khi nhầm tưởng rằng bất kỳ hành động quyết liệt nào vì đội bóng của mình (chửi bới trọng tài, gây loạn trên khán đài) là những biểu hiện của lòng nhiệt tình và chân thành.

Mùa đầu tiên lứa U.19 HA.GL đá V.League, họ đi tới sân nào sân ấy kín chỗ, nhưng sau này thì không.
Mùa đầu tiên lứa U.19 HA.GL đá V.League, họ đi tới sân nào sân ấy kín chỗ, nhưng sau này thì không.

Đấy không hẳn là những hành vi cố ý để chứng tỏ tình yêu, nhưng là những phản ứng dường như đã thành “tập quán” sau khi nhân danh tình yêu.

Xã hội chúng ta vốn có nhiều sự nhân danh như thế: Bố mẹ áp đặt con cái, thậm chí dùng đòn roi với con cái, vì nghĩ rằng mình đang làm điều tốt nhất cho con; hay một cậu trai mới lớn sát hại người tình vì “quá yêu”… Khi các mối quan hệ đều quy về bổn phận thay vì thấu hiểu, thì sự nhân danh tình yêu ngày một nặng nề hơn.

Và hệ quả là các CĐV không còn yêu đội bóng đúng với ý nghĩa thực sự của nó, mà có thói quen thỏa mãn những nhu cầu bản thân không được lắng nghe khi đến sân bằng cách nhân danh tình yêu đội bóng. Họ không làm bóng đá và đội bóng của mình tốt lên, mà thậm chí còn gây phương hại.

Lê Công Vinh có lẽ là Chủ tịch CLB duy nhất ở V League đang cố giải “mật mã văn hóa” của CĐV, bằng cách đưa ra nhiều thử nghiệm nhỏ, từ xây lại nhà vệ sinh, trực tiếp bán vé cho khán giả, mời các ngôi sao đến sân biểu diễn giữa giờ… Nhưng để thực sự biến “người Việt yêu bóng đá” trở thành hiện thực thì những động thái như thế không thể chỉ gói gọn trong nỗ lực đơn lẻ của một Chủ tịch CLB.

Và quan trọng nhất, tất cả những nỗ lực thay đổi phải bắt đầu bằng tư duy rằng người Việt chẳng có nghĩa vụ phải yêu bóng đá Việt Nam. Các CĐV là phần quan trọng của nền bóng đá, nhưng quả bóng hiện nằm trong chân các nhà tổ chức, CLB, các cầu thủ.

Làm nảy nở tình yêu ấy, hay tạo ra thêm nhiều những ngộ nhận và nhân danh khác, tùy thuộc vào họ. Tình yêu của CĐV, cũng như tình yêu đôi lứa, thật ra không khó để chinh phục. Nếu đã có một Nguyễn Bá Kỳ, hẳn sẽ có nhiều Nguyễn Bá Kỳ, miễn họ đừng bị quay lưng.

Phạm An

Các tin khác

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Lâu nay, việc một số ca sĩ hát nhép khi lên sân khấu đã bị công chúng lên án vì họ không có thực lực. Thế nhưng, Nghị định 144/2020/NĐ-CP quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, vừa được ban hành đã bỏ quy định cấm hát nhép khi biểu diễn nghệ thuật. Nhiều người lo ngại quy định mới sẽ tạo điều kiện cho những ca sĩ “thích” hát nhép…
Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Câu chuyện mới nhất làm nóng dư luận là 2 bộ phim “Vũ điệu tử thần” và “Những người viết huyền thoại” mới đây “tự dưng” được phát hành trên kênh Netflix - một nền tảng xem phim có trả phí nổi tiếng của Mỹ.
Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm diễn ra một lần, nhưng năm nay đã xảy ra hiện tượng xước tranh, mất tượng… Giới họa sĩ và công chúng yêu hội họa thất vọng và bất bình. Đó còn chưa kể đến câu chuyện chất lượng của triển lãm, cũ và nhàm. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc được tổ chức đúng với giá trị phải có? Phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu, phê bình nghệ thuật Vũ Huy Thông về thực trạng này.
Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Mới trở lại V-League sau 12 năm vắng bóng, Bình Định đã chiêu mộ hàng loạt tân binh ấn tượng. Người ta nói đội bóng đất võ chơi lớn, thậm chí là chơi trội so với nhiều ông lớn trên thị trường chuyền nhượng trước mùa giải năm nay. Nhưng ít ai biết rằng  từ hai năm trước, Bình Định đã sẵn sàng cho cuộc chơi lắm tiền nhiều của này với kế hoạch dài hơi cùng tiềm lực tài chính, để qua đó hiện thực hoá tham vọng của đội bóng.
Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Sau khi xuất bản cuốn "Dòng tranh dân gian Kim Hoàng vào năm 2019, nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa lại vừa cho ra mắt cuốn sách "Dòng tranh dân gian Hàng Trống", một dòng tranh dân gian độc đáo nhất của Hà Nội. Tranh dân gian đang hồi sinh từ những con người tâm huyết và yêu văn hóa dân gian như nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa.
Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Trong đoàn đại biểu của Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ X vừa tổ chức tại Hà Nội tuần qua, có 2 vận động viên, đó là Đoàn Văn Hậu (Bóng đá), Bùi Thị Thu Thảo (Nhảy xa).
Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Họ đều là những người làm phim chuyên nghiệp, đến với nhau vì đam mê. Những lúc rảnh rỗi, họ cùng nhau làm những clip ngắn để giải trí, thế nhưng nhờ sự đầu tư công phu và tâm huyết, cùng tài năng võ thuật thực sự của những thành viên mà nhóm Action C đã tạo được những clip có sức hấp dẫn riêng, đặc biệt là đề tài về Công an.
Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Gần 3 thập kỷ, bóng đá Hà Tĩnh nép mình trước cái bóng khổng lồ của người hàng xóm Sông Lam Nghệ An. Nhưng thời thế đổi thay. Sự xuất hiện của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, theo một cách đặc biệt, đang giúp người hâm mộ bóng đá nơi đây có được một niềm tự hào.
Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Làng giải trí Mỹ cách đây hơn một năm có dịp ồn ào vì chuyện rapper nổi tiếng Takeshi 69 (tên thật Daniel Hernandez) đã phải hầu toà vì tội hành hung bạn gái. Trước đó, cả toà án và công luận đều tin rằng, Takeshi 69 là thành viên của băng đảng Nine Trey Gansta Bloods khét tiếng ở Brooklyn, New York.
Một SEA Games bớt… nặng nề

Một SEA Games bớt… nặng nề

40 môn với 520 nội dung là số lượng mà SEA Games 31 với chủ nhà Việt Nam chốt lại. Nhìn từ đó, người ta thấy được một kỳ SEA Games mà số lượng môn Olympic cao nhất trong lịch sử. Rất nhiều môn thi đấu "trời ơi đất hỡi" đã bị lược bỏ, tránh tình trạng vận động, o bế cho chủ nhà đứng nhất toàn đoàn như nhiều quốc gia khác từng làm trước đó.
Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Những ngày tháng 11 này, sân khấu nhạc kịch Hà Nội "nóng" với hai vở diễn được chờ đợi, "Những người khốn khổ" của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam và "Tôi đọc báo sáng nay" của Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long. Đó là một tín hiệu vui cho sân khấu nhạc kịch nước nhà khá lâu im ắng.
Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Từng là địa phương sở hữu các CLB thế lực một thời của bóng đá Việt Nam, nhưng giờ đây Hải Phòng và Quảng Ninh đều đang loay hoay tìm hướng phát triển bóng đá trong tương lai. Không có tầm nhìn dài hạn, đầu tư theo cảm hứng,... khiến cho trận derby máu lửa ngày nào của vùng Đông Bắc càng ngày càng đìu hiu cả trên sân cỏ lẫn khán đài.
Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

6 tháng trước khi Olympic 2020 diễn ra “bù” tại Tokyo, cử tạ Việt Nam nhận tin sét đánh: Nguyễn Thị Thu Trang và Bùi Đình Sáng bị cấm thi đấu 4 năm vì dương tính với doping.
Kiatisak và ân tình với bầu Đức

Kiatisak và ân tình với bầu Đức

"Tôi bắt Kiatisak lúc nào mà chẳng được", bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) đã nói như thế cách đây 5 năm. Và quả thực, đúng là chỉ sau 1-2 cú điện thoại, bầu Đức đã nhận được cái gật đầu của Kiatisak Senamuang. Đáng nói hơn, ông làm như vậy là để… chiều những cầu thủ trẻ tại HAGL hiện tại.
Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chuyện không mới, nhưng chưa khi nào cũ. Mặc dù báo chí đã nhiều lần lên tiếng nhưng xem ra công chúng vẫn tiếp tục đau đầu về những thông tin liên quan đến đạo đức, lòng tự trọng của một số người làm nghệ thuật.