Lặng lẽ nghề vẽ báo tường

Vốn xuất thân là một họa sĩ chiến trường, nổi tiếng với những ký họa chân dung hay những bức tranh cổ động tinh thần chiến đấu của bộ đội ta những năm chống Mỹ nhưng vẽ báo tường mới là nghề ông đam mê và gắn bó nhất. Ngoài 70 tuổi, người họa sĩ già ấy vẫn cặm cụi, tỉ mỉ thổi hồn vào những nét chữ bay bổng trên từng trang giấy trắng.

Chúng tôi thật bất ngờ khi đến thăm phòng tranh của họa sĩ Vũ Đức Quỳnh trong một con ngõ nhỏ của phố Hoàng Hoa Thám. Không màu mè, hoa mĩ, không cầu kì, phòng tranh của ông chỉ đơn giản với những bảng màu, những cây bút lông cùng những khổ giấy lớn nằm la liệt, ngổn ngang trên mặt bàn. Với họa sĩ Vũ Đức Quỳnh, căn phòng này có quá nhiều kỉ niệm, kể từ ngày nghỉ hưu, nó vừa là nơi để ông mưu sinh, vừa là nơi để ông thể hiện niềm đam mê vẽ báo tường của mình.

Vốn có gen nghệ sĩ từ ông cụ thân sinh là nghệ nhân “bàn tay vàng” nghề thêu Vũ Đức Trọng, nên ngay từ nhỏ, họa sĩ Vũ Đức Quỳnh đã mê mẩn với những sắc màu của hội họa. Trong khi nhiều họa sĩ chọn con đường chuyên nghiệp để tiến thân thì họa sĩ Vũ Đức Quỳnh lại lặng lẽ rẽ sang nghề vẽ báo tường bởi cái duyên bất ngờ và tấm lòng với đồng đội, với anh em những năm tháng chống Mỹ gian khổ.

Họa sĩ Vũ Đức Quỳnh luôn trăn trở nghề vẽ báo tường sẽ mất đi.
Họa sĩ Vũ Đức Quỳnh luôn trăn trở nghề vẽ báo tường sẽ mất đi.

Sau khi tốt nghiệp Trường Trung cấp Mỹ thuật điện ảnh, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên trẻ Vũ Đức Quỳnh hăng hái lên đường nhập ngũ. Hành trang trên vai ngoài chiếc ba lô nặng trĩu đồ dùng sinh hoạt còn lỉnh kỉnh bút màu, giấy, giá vẽ. Phải gần 3 tháng, ông mới cùng đồng đội hành quân vào đến Trường Sơn và được biên chế vào Trung đoàn công binh 98, Đoàn 559. 

Những lúc rảnh rỗi, ông lại ngồi vẽ ký họa đời sống của anh em đồng đội. Những nét vẽ sống động mà gần gũi, tái hiện chân thực cuộc sống và chiến đấu của anh lính trẻ Vũ Đức Quỳnh đã để lại ấn tượng sâu sắc với anh em, đồng đội, nhờ đó, ông được giao một trọng trách hết sức quan trọng: Vẽ báo tường để cổ động cũng như làm đời sống anh em thêm phong phú. 

Những buổi giao lưu văn nghệ, những buổi họp bàn tác chiến, hay những lần hành quân xuyên rừng trong mưa bom, bão đạn của kẻ thù… hiện lên chân thực trên từng trang vẽ, từng trang báo tường của anh họa sĩ trẻ.

Những năm chiến tranh khốc liệt, chính những trang vẽ, những tờ báo tường ấy lại trở thành một báu vật, được anh em đồng đội nâng niu, gìn giữ bởi đó là nơi họ gửi gắm tâm tư, tình cảm với quê hương với người thân giữa chiến trường gian khổ. Có những lúc nhớ nhà, ông lại viết nhật ký bằng ký họa và dùng nét vẽ của mình để phác họa chân dung người thân, người yêu của các đồng đội, đồng chí qua lời kể của họ nhưng lại giống đến lạ kỳ. 

Có lần xuống đơn vị, được nghe một tiểu đội trưởng công binh giữa mịt mù bom nổ đã dũng cảm dùng thuốc nổ phá hủy chiếc xe bị cháy, thông đường cho đoàn xe vận tải quân ta tiến lên phía trước, ông cảm phục mà ký họa nên bức chân dung về người chiến sĩ ấy giữa khoảng lặng của hai trận đánh. Thế nhưng bức họa chưa ráo mực thì đơn vị của ông được lệnh phải chuyển đi nơi khác, nên ông chưa kịp tặng lại cho chủ nhân của nó. 

Có lần vì cảm phục người y tá cùng đơn vị mà ông đã phác họa nên bức chân dung của anh trong những lần nghỉ ngơi hiếm hoi giữa những trận đánh, nhưng cũng chưa kịp tặng thì nghe tin đại đội của người y tá đã hi sinh quá nửa, tin tức về anh y tá nhiệt tình, vui tính cũng bặt vô âm tín từ đó đến giờ.

Năm 1973, họa sĩ Vũ Đức Quỳnh bị sốt rét ác tính nên được đưa ra Bắc để điều trị. Ngày ấy đường hành quân đầy gian khổ và hiểm nguy, phải bỏ lại hầu hết mọi quân tư trang nhưng riêng những bức vẽ đều được ông gói ghém cẩn thận coi như vật báu để mang ra Bắc bằng được.

Sau khi xuất ngũ, vì quá đam mê với nghề hội họa, họa sĩ Vũ Đức Quỳnh trở lại học trường Trung cấp Mỹ thuật Điện ảnh, khoa Thiết kế. Ra trường lúc thời bao cấp còn muôn vàn khó khăn, đồng lương ba cọc ba đồng không đủ ăn nhưng ông vẫn tiếp tục bám trụ với nghề. 

Nhớ lại cái thời gian khó ấy, ông kể, có những hôm ông phải dựng bàn, mài mực, trộn màu trên đường phố vẽ thuê chân dung để kiếm thêm thu nhập và nuôi nghề. Nhiều nhà sưu tập biết ông có những bức ký họa chiến trường nên đến đặt mua làm tư liệu nhưng ông nhất quyết từ chối, dù lúc ấy kinh tế gia đình ông còn rất khó khăn. 

Ông bảo, ông muốn tặng những bức vẽ Trường Sơn cho các bảo tàng của quân đội, còn những bức ký họa chân dung thì sẽ tìm mọi cách để trao lại cho chủ nhân của nó. Cứ thế ông bươn chải bằng nghề vẽ của mình vừa để mưu sinh vừa để bám trụ với nghề.

Đến một ngày, khi các cháu ông nhờ vẽ báo tường cho lớp, cho trường và đạt giải cao, thì tiếng tăm của ông càng “nổi”. Vẽ báo tường một phần là ý tưởng của khách hàng, nhưng một phần là sự sáng tạo của người họa sĩ. Ai cũng nghĩ rằng báo tường sẽ theo một mô típ chung nhưng với họa sĩ Vũ Đức Quỳnh, ông lại có cách truyền tải thông điệp riêng cho mỗi tờ báo. Ngoài sự sáng tạo và cẩn thận, tỉ mỉ trong từng nét vẽ, điều quan trọng với ông là hiểu được ý tưởng của khách hàng, phải làm được nhiều hơn những gì họ muốn truyền tải trong tờ báo. 

“Nếu vẽ cho học sinh cấp 1, cấp 2 thì nét chữ phải bay bướm, hình ảnh phải nhí nhảnh. Vẽ cho quân đội thì nét chữ phải lột tả được cái hồn của người bộ đội. Vẽ cho sinh viên thì nét chữ phải hiện đại và mới mẻ. Mỗi trang báo tường luôn có một thông điệp riêng, một tâm hồn riêng. Mỗi con chữ luôn mang một thần thái, một khí phách riêng biệt” - họa sĩ Vũ Đức Quỳnh chia sẻ.

Một góc phòng làm việc giản đơn của họa sĩ Vũ Đức Quỳnh.

 Một góc phòng làm việc giản đơn của họa sĩ Vũ Đức Quỳnh.

Quả thật nhìn những nét vẽ của ông về thầy cô giáo cực kỳ sinh động, độc đáo, chân thực, khơi dậy cảm xúc “uống nước nhớ nguồn”, “tôn sư trọng đạo” biết ơn thầy cô của những thế hệ học sinh. Và những ai đã và đang làm thầy cô giáo khi nhìn vào mỗi tác phẩm đều càng cảm nhận được tình yêu thương, kính trọng của học trò dành cho mình để càng thấy yêu và tâm huyết với nghề hơn. Cứ thế lũ học trò truyền tay nhau những bức vẽ độc đáo của ông. Tiếng lành đồn xa, cứ mỗi dịp 20-11, phòng tranh của ông lại tấp nập người ra vào. Vậy là từ đó ông có thêm một nghề mới, nghề vẽ báo tường. 

Trước đây còn khỏe, ông còn nhận vẽ hàng trăm tờ báo tường theo ý tưởng của khách hàng và chỉ mất khoảng 1 ngày là hoàn thiện xong 1 bức. Bức nào phức tạp lắm thì 2-3 ngày. Nay tuổi già, sức yếu, ông chỉ nhận khoảng 20 – 30 bức và phải mất đến hơn 1 ngày để hoàn thành.

Nghề vẽ báo tường chẳng hề sung túc, dư dả, nhưng xuất phát từ niềm đam mê, từ sự kính trọng với nghề giáo nên họa sĩ Vũ Đức Quỳnh mới quyết gắn bó hơn 20 năm nay. Thế nhưng thời buổi công nghệ hiện đại, báo tường chủ yếu được thiết kế và in ra, vừa nhanh gọn, tiện lợi lại không sợ nhòe màu nên những đơn hàng báo tường truyền thống ngày một ít đi. Vì thế ở Hà Nội này những người họa sĩ theo nghề này như ông không nhiều. 

Thêm nữa, việc vẽ báo tường là hoạt động hoàn toàn thủ công, đòi hỏi người làm phải cần mẫn, tỉ mỉ thế nên thế hệ trẻ hôm nay có mấy ai theo được. Cũng có một vài người đến tìm ông học nghề nhưng một phần vì quỹ thời gian của ông ít ỏi, một phần vì ông đòi hỏi năng lực, tâm huyết khắt khe nên dần dần cũng không còn ai theo nổi. Bởi thế, niềm trăn trở lớn nhất của ông chính là sợ mất đi nghề vẽ báo tường truyền thống giữa cuộc sống hiện đại, xô bồ của ngày hôm nay.

Lê Phong – Ngọc Trâm

Các tin khác

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Mở ra bất kỳ quyển sách nào nói về lịch sử ngành cảnh sát Canada và chắc chắn có một cái tên bạn sẽ tìm thấy ngay trong chương đầu tiên: John Wilson Murray! Vị thám tử sinh ra tại quê hương Ontario này không những có một sự nghiệp  với vô vàn  những chuyến phiêu lưu thú vị, mà hơn thế, ông còn là người đã mở đường cho việc áp dụng bộ môn tội phạm học tại Canada. Ảnh hưởng của John Murray còn được truyền lại đến tận ngày hôm nay trong ngành cảnh sát lẫn nền văn hoá đại chúng Canada.
Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Mỗi khi có nhiệm vụ cần gửi điện mật đi cho các đơn vị Công an cấp huyện, bước lên tầng 5, khối An ninh Công an tỉnh qua cầu thang rồi rẽ trái, tôi đứng trước một căn phòng có biển đề giản dị Đội Cơ yếu – Viễn thông PV01, tay khẽ nhấn nút chuông “kính coong” để chờ cán bộ cơ yếu ra mở cửa nhận điện. Nụ cười luôn thường trực trên môi người cán bộ cơ yếu khi nhận điện.
"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

Ấn tượng đầu tiên đối với Thượng tá Trần Văn Dũng, Giám thị Trại giam Xuân Phước (thuộc Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng Bộ Công an) là một người dễ gần, dễ mến và mẫu mực. Có lẽ, sự thân thiện đó đã giúp anh "hạ gục" hàng chục tên côn đồ cộm cán bằng tình thương và những lý lẽ thuyết phục, giúp họ tiến bộ, hoàn lương...
Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Không có đôi tay, chỉ còn vài ngón chân không lành lặn nhưng họ đã trở thành họa sĩ, đi lên từ ngã rẽ định mệnh của cuộc đời. Đôi chân, đã vẽ nên những số phận dị tài… 
Thầy giáo mầm non yêu nghề

Thầy giáo mầm non yêu nghề

Đặc thù của bậc mầm non, người giáo viên không chỉ dạy học mà còn đảm nhiệm việc nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục trẻ. Phần việc đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và thường được giáo viên nữ đảm nhiệm. Thế nhưng, ở huyện Ninh Giang, Hải Dương lại có những người thầy vẫn lặng lẽ dành tình yêu thương để chăm sóc, dạy dỗ những trẻ mầm non.
Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Nhiều năm liên tiếp đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua cơ sở; vinh dự được Bộ Công an tặng Bằng khen về thành tích xuất sắc trong công tác đấu tranh phòng chống tội phạm. Năm 2019 được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba; năm 2020 vinh dự được nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì...
Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Mới thoạt nhìn qua Ronald William Iddles, không ai nghĩ rằng, ông lại được mệnh danh là “thám tử vĩ đại nhất Australia”. Trong sự nghiệp kéo dài 43 năm của mình, Ron (cái cách mà đồng nghiệp thân mật  gọi ông) là thám tử thành công nhất trong lịch sử ngành cảnh sát đất nước kangaroo.
Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Dù tuổi đời, tuổi nghề còn rất trẻ nhưng họ đều đã có thành tích đáng tự hào trong sự nghiệp giáo dục. Đó là Đại úy Ngô Sỹ Nguyên, giảng viên chính Khoa Nghiệp vụ cơ bản, Trường Cao đẳng CSND I và Đại úy Nguyễn Thị Quỳnh, giảng viên Khoa Lý luận chính trị, khoa học xã hội nhân văn và tâm lý, Trường Cao đẳng An ninh nhân dân I.  Cả hai thầy cô giáo đều được vinh danh tại Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, do Bộ Công an tổ chức ngày 19/11.
Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Xứ Mường từ thời chưa lập tỉnh Hòa Bình, có một danh tướng tuyệt đối trung thành với nhà Lê, song cũng đã từng hợp tác rồi lại đụng độ với Tây Sơn và cũng sống dưới triều Gia Long, đó là ông Đinh Công Trinh. Không những thế, ông còn có bà vợ thứ tư là Nguyễn Thị Ánh - chị gái cùng cha khác mẹ với đại thi hào Nguyễn Du...
Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Ngày 31-10, diễn viên Sean Connery đã qua đời, hưởng thọ 90 tuổi. Dù seri phim "Điệp viên 007" có nhiều diễn viên đóng vai Jame Bond, nhưng Sean Connery đã "đóng đinh" vào lịch sử điện ảnh thế giới khi là diễn viên đầu tiên thủ vai điệp viên James Bond, biến nhân vật này trở thành huyền thoại…
Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Sự xuất hiện của Chang Apana quả có phần kỳ lạ. Tại sao một thám tử của Sở Cảnh sát Honolulu lại có thể trở thành nhân vật nổi tiếng được truyền tụng trong đời sống dân gian Hawaii?! Lý do nằm ở sự đan xen giữa những huyền thoại hư cấu thêu dệt quanh Chang lẫn những chiến công thật sự mà ông đã từng giành được trong sự nghiệp cảnh sát của mình.
Nước Nga 20 năm của ông Putin

Nước Nga 20 năm của ông Putin

"Cho tôi 20 năm tôi sẽ trả cho bạn một nước Nga hùng mạnh!" Người ta nói rằng ông Putin từng trích dẫn câu danh ngôn nổi tiếng của một nhà hiền triết Nga để bày tỏ chí khí hào hùng của mình. 
Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Nhạc sĩ Văn Ký thuộc thế hệ nhạc sĩ gạo cội và là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc cách mạng, từng đi qua hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp, đến thời bình ông vẫn sáng tác không ngừng nghỉ. Ông đã ra đi, nhưng "Bài ca hy vọng" và những ca khúc của ông sẽ còn mãi với thời gian.
Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Có lẽ ít người biết rằng khối tài sản trị giá 21 tỉ USD của Lee Kun-hee - chủ tịch tập đoàn Sam Sung qua đời mới đây bắt đầu từ cửa hàng bán đồ khô với số vốn 25 USD của cha ông là ông Lee Byung-chul.
Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Có một sự thật hiển nhiên mà tất cả chúng ta đều dễ dàng đồng thuận với nhau, ấy là: Lòng tốt có thể vượt qua những rào cản của tuổi tác, giới tính, sắc tộc, quốc tịch, v.v…
Nhà lang Đinh Công Huy

Nhà lang Đinh Công Huy

Xứ Mường Hòa Bình xưa, gắn liền với câu "Nhất Bi, nhì Vang, tam Thàng, tứ Động" - đó là bốn vùng Mường lớn của tỉnh, trong đó, mường Bi thuộc huyện Tân Lạc, mường Vang thuộc Lạc Sơn, mường Thàng thuộc Cao Phong và mường Động thuộc Kim Bôi ngày nay.