"Người có dư tiền mới dám đặt chân tới chốn này!", Henry Lewin vừa ngậm cái tẩu to đùng vừa quả quyết. Mắt ông ta rực sáng, sợi dây chuyền dày cộp óng ánh; còn viên kim cương đính trên kim găm cà vạt của Lewin to bằng chiếc kẹo chocolatte cũng chói sáng; riêng hột xoàn gắn trên chiếc nhẫn bằng vàng khối ông đeo nơi ngón trỏ lại luôn... nhấp nháy.
H.Lewin 55 tuổi, là hiện thân của một doanh nhân Las Vegas thành đạt, đang đứng tên chủ sở hữu chuỗi hotel Hilton gồm 14 cái rải khắp bờ phía tây nước Mỹ. Luồng mắt của ông ta nhìn bạn ở mọi nơi mọi chốn, từ trên các tấm chân dung trang trọng nơi đại sảnh tới đáy những đĩa sứ qua làn nước súp mờ, từ bên thành nồi hầm nhà bếp đến các cánh thư ngoại giao...
Nôm na là tại bất cứ chỗ nào có thể in hình chủ nhân lên được, âu cũng là một trong những phương cách nhằm khẳng định quyền lực tối thượng của một đại gia gốc
Dù cho các canh bạc đã tàn lụi lâu rồi, ông vẫn có thể kiểm soát chúng qua mạng lưới máy ghi hình kỹ thuật số thường trực theo dõi mọi điểm, mọi bàn, mọi sòng bài trong suốt 24 giờ của một ngày đêm. Cả âm thanh cũng được ghi lại vào đĩa nén đến từng lời nói của các con bạc. "Nếu ai đó phàn nàn rằng casino của hotel không trả số tiền người ta thắng được một cách sòng phẳng, tôi kiểm tra lại qua đĩa số nén lưu trữ ngay", H.Lewin bật mí...
Trên các dãy bàn chơi là một "biển mắt" bằng xương bằng thịt, còn chuỗi máy ghi hình chỉ là một phương cách kỹ thuật thuần túy. Người ta thiết kế trên các dãy bàn những hệ thống hành lang trong suốt, ẩn hiện những nhân viên chìm luôn quan sát không rời mắt.
Họ kiểm tra cả giới nhân viên phục vụ, xem có ai âm thầm giấu đi một đồng xu keng nào không? Bất cứ nhân viên nào cư xử không đúng với luật chơi, sẽ bị sa thải ngay mà chẳng cần báo trước. Và vòng quay vô cùng lớn: ít nhất 3 triệu USD một đêm cùng mức lãi ròng cỡ 23 triệu USD mỗi năm, đó là chỉ tính riêng các sòng bạc thuộc Hilton Las Vegas.
Một bàn quay roulette trong khách sạn Hilton đang... nóng lòng chờ khách.
Tại đây bạn sẽ mất cảm giác về thời gian; còn ra ngoài thì chẳng biết làm gì, đâu cũng là hoang mạc... Những người chọn
Nếu bạn thua sạch, khách sạn sẽ trả tiền về cho bạn; chỉ cần một điều nhất thiết: bạn phải quay lại... chơi tiếp. Cả ông trời cũng có phần mình trong cái địa ngục đỏ đen này: Đài phát thanh Cuộc sống Mới truyền đi ra rả đều đặn ngày 3 lần những lời... cầu trời may mắn (!); hoặc nói như những con bạc từng cháy túi: "
Cách Hilton độ 15 phút đi bộ là tuyến đại lộ chính của Las Vegas, nơi đóng trụ sở của một loạt các khách sạn tên tuổi nhất Mỹ. Tại Desert Inn, trên lầu 8, nhà tỉ phú huyền thoại W.Hews đã sống những ngày cuối đời của mình. Rồi khách sạn Circus Circus, trong tiền sảnh của cái khách sạn "lạ mắt" này đầy rẫy những cỗ máy... nuốt tiền.
Bên sàn diễn phía trên là các diễn viên vận đồ trắng toát đang biểu diễn. Nhưng chẳng ai chú ý tới họ cả, bởi khoái nhìn những... tay gạt cơ học hơn.
Còn trong nhà thương điên của