Để Tây Nguyên mãi xanh!

Tôi rất thú vị với câu hỏi của một anh bạn đồng nghiệp: "Theo anh, giờ làm sao để Tây Nguyên còn... nguyên".

Tôi vừa về thăm lại làng S'tơ, K'bang, Gia Lai, nó chính là cái làng Kông Hoa trong tiểu thuyết "Đất nước đứng lên" ấy. Trời ạ, cứ miên man đi giữa trưa nắng giữa cái cánh đồng chang chang thế, đi miết đi miết đến lúc có người reo lên: "Chỗ ngày xưa ông Núp đặt bẫy đá đây". Thì nó cũng chỉ là một... bãi đất trống. Ngọn Konkaking đã kịp trọc gần tới đỉnh, nhìn như một cái đầu cắt vụng, dẫu tít trên cao, gần trưa mà sương mù vẫn như một vành khăn e ấp trên cái cổ ngấn cao thiếu nữ.

Quả là, dẫu ở đất này khá lâu rồi, từ hồi làng S'tơ được chọn là làng điểm, người ta điều máy cày, kéo điện về cho dân làm lúa nước tôi đã đến đây, hồi ấy phía sau làng vẫn um tùm rừng, chiều thơ thẩn buồn, tôi cũng chỉ dám mon men ra cái con suối, hình như tên nó là Chơ Pâu, nơi nghe nói ngày xưa ông Núp nhận cái cong tỏ tình của Liêu, chứ qua bên kia suối là điều tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới, bởi nó là một thế giới khác, thế giới rừng.

Người Tây Nguyên sống gắn với rừng. Làng ở trong rừng, tất nhiên chỗ làng chọn để sống thì nó là rừng thưa. Một đám rừng được dọn sạch, hoặc là nó đã sạch sẵn, gần suối, có nước. Thế là người ta chọn làm làng. Làng Tây Nguyên nhỏ, chừng mươi lăm nóc nhà. Xung quanh là rừng liền kề, nó như "vườn" của người, họ vào đấy làm rẫy, lấy mật ong, săn bắn... với những điều luật rất nghiêm ngặt để con người và rừng chung sống hài hòa với nhau. Tầng ngoài cùng là rừng già, là thế giới của thần linh, của Yang, con người không được vào. Đấy là một thế giới hết sức u minh bí ẩn...

Những ngôi nhà dột nát, xuống cấp trong những ngôi “làng mới”.
Những ngôi nhà dột nát, xuống cấp trong những ngôi “làng mới”.

Già làng là người quyết định tất cả mọi chuyện của làng, mà chuyện quan trọng nhất của làng chính là... quan hệ với rừng. Có những điều luật hết sức chặt chẽ để con người và rừng không phạm vào nhau như không chặt cây non, không bắt thú chửa, không đốt ong mà chỉ xua chúng đi để lấy mật. Hàng ngàn năm tồn tại, sống dựa vào nhau, con người và rừng tạo thành một mối quan hệ tương hỗ bền chặt, vị tha và nhân bản.

Và từ cuộc sống nương tựa vào rừng ấy, người ta hình thành một nền văn minh và văn hóa rừng, mà những món thịt nướng ống nứa, cơm ống nứa, rau ống nứa, thịt gác bếp, gà nướng than... đang thịnh hành hiện nay trong các nhà hàng, rồi các nhạc cụ từ nứa, bầu như T'rưng, Klong Pút, K'ní, Goong,...  là ví dụ.

Lâu lâu rồi, tôi viết một cái bút ký "Biển của một thời", nhắc tới việc biển từng ở... Tây Nguyên. Cũng nhắc tới chuyện từng xúi một cháu sinh viên đại học rất thích sử thi Tây Nguyên, làm luận văn thạc sĩ về sử thi Tây Nguyên, rằng cháu làm đề tài "Yếu tố biển trong sử thi Tây Nguyên" đi. Ban đầu cháu trợn mắt ngạc nhiên, đến khi nghe tôi ngồi nói cả buổi về việc này, rằng tại sao lại như thế, thì cháu lại hết sức hớn hở, và đăng ký.

Nhưng rồi chính hội đồng khoa học lại bác đề tài của cháu: Không thể được, làm gì có chuyện Chạch đẻ ngọn tre thế. Biển là biển, Tây Nguyên là Tây Nguyên, lẫn lộn thế nào được. Cháu phải chọn đề tài khác. Và khi bài báo ấy ra đời, một số bạn đọc thắc mắc là, tại sao lại có thể như thế. Thì đây, mới mấy hôm trước, các nhà khảo cổ đã phát hiện ra rằng là, ở Gia Lai có hóa thạch cúc đá, là tên một nhóm các loài sinh vật biển thân mềm đã bị tuyệt diệt từ khoảng 200 triệu năm trước.

Thế tức là, trước khi Tây Nguyên gắn với rừng, thì nó là... biển.

Và bây giờ thì, biển cách Tây Nguyên vài trăm cây số. Rừng thì... đang hết.

Thế Tây Nguyên còn gì?

Đấy là điều trăn trở!.

Như đã nói, toàn bộ đời sống của người Tây Nguyên là gắn với rừng, nó tạo nên một văn hóa rừng. Nhưng giờ, văn hóa ấy đang bị lao đao.

Bởi rừng không chỉ là gỗ. Nó là kết tinh của kinh nghiệm sống của con người từ rừng, phản chiếu ở rừng, và ứng xử với rừng. Nó chính là văn hóa, là sự kết giao giữa rừng với con người, nó gắn chặt với con người Tây Nguyên từ đời này sang đời khác, làm nên một bản sắc văn hóa, một văn minh rừng thông qua hệ thống luật tục với rất nhiều điều lý thú và bổ ích mà những con người sống cùng rừng, chết cùng rừng tự nguyện làm theo.

Và văn hóa Tây Nguyên, làng Tây Nguyên, con người Tây Nguyên đã hình thành, tồn tại và phát triển song hành trong sự tồn tại và phát triển của rừng như thế. Nói đến làng Tây Nguyên mà không nói tới rừng là chưa thành làng. Nó gắn quện, nó hỗ tương, nó tạo nên hẳn một nền văn hóa lấy rừng làm đối tượng để mà thờ cúng và tôn thờ.

Sau này chúng ta định cư, nhiều làng của người Tây Nguyên bị bứng khỏi rừng, vì nhiều lý do, và những ngôi làng đều tăm tắp như thế nó mất hẳn cái hồn cái cốt của làng, mất hẳn sinh khí, sự hiền hòa đáng yêu vốn có. Và ngay cái việc UNESCO phong tặng di sản văn hóa phi vật thể cho cồng chiêng Tây Nguyên cũng đâu có phải là cho riêng cồng chiêng, mà là cho không gian văn hóa ấy, mà không gian văn hóa của Tây Nguyên, của cồng chiêng, chính là làng và rừng, làng gắn với rừng.

Nhà thơ văn công hùng, vanconghungbvh@gmail.com
Nhà thơ văn công hùng, vanconghungbvh@gmail.com

Cũng phải rạch ròi chuyện này, ấy là không thể không phát triển. Ưu tiên hàng đầu của các chính sách phát triển của chúng ta là chăm lo cho dân ấm no, là sự tăng trưởng xã hội. Bà con Tây Nguyên không thể bây giờ vẫn tiếp tục đốt lửa xà nu thay điện, không thế cứ đóng khố nghễu nghện ngoài đường, không thể không cho họ chơi Ghi ta, organ, piano mà cứ phải chiêng, Klong Pút, T'rưng vân vân...

Nhưng có vẻ như sự phát triển của chúng ta nóng quá, rừng bị "hy sinh" nhiều quá, sự hy sinh so với sự phát triển nó quá lớn, nó rơi vãi hết. Nói rơi vãi nhưng cái phần rơi vãi mới là phần chính, tức nó làm giàu cho một số người, một bộ phận, còn chủ nhân của rừng, là những người dân bản địa, là đất nước, có vẻ như chả thu hưởng bao nhiêu.

Rồi những chính sách, không loại trừ ra đời để có lợi cho nhóm cho cụm nào đấy, bức tử rừng còn hơn hỏa hoạn, như vụ chuyển đổi hàng ngàn héc ta "rừng nghèo" sang trồng cao su, để giờ, cao su thì không lên được, mà người thì mất, cán bộ đi tù, và rừng thì, dẫu nghèo cũng đã mất. Mà rừng, có bao giờ nghèo đâu, bởi như đã nói, rừng không chỉ là gỗ. Nó là cả một hệ sinh thái với tầng tầng lớp lớp sự sống, nó còn là cái bể chứa nước khổng lồ trữ nước, điều hòa sinh thái cho cả khu vực. Và nó là văn hóa.

Kể chuyện này để nhớ một thời ấu trĩ.

 Mở chiến dịch xóa khố (trong khi cán bộ được cấp một năm 4 mét vải bằng phiếu thì dân xóa khố sẽ mặc gì? Không biết cứ xóa đã), chiến dịch Kon Cheo hóa, tức là dân làng phải làm nhà trệt, nhà sàn là... lạc hậu. Rồi định canh định cư, đưa nhà máy về vùng sâu vùng xa để... gần dân, như đưa nhà máy xi măng Chư Sê về vùng mà nước uống hàng ngày cũng không có... vân vân các kiểu.

Và xây dựng tới đâu thì rừng mất tới đấy. Giờ giật mình. Và dẫu thủ tướng đã ban lệnh đóng cửa rừng mấy năm nay rồi thì rừng vẫn mất. Liên tục các vụ phá rừng lớn bị công an phát hiện, truy bắt và khởi tố.

Một số chính sách, việc làm của chúng ta, tưởng là để giúp Tây Nguyên phát triển, nhưng có khi lại... đi ngược.

Hàng vạn ngôi "nhà rông văn hóa" tốn rất nhiều tiền của một thời, ngơ ngác trong nắng trong gió rồi bỏ hoang rồi tự hỏng từ bao giờ. Những ngôi làng 134, 135, nhiều lắm, làm xong để đấy và cũng đã hỏng, đang hỏng, cũng tốn rất nhiều tiền của của nhà nước và nhân dân.

Những "lễ hội" rất tốn kém được nhà nước bỏ tiền ra làm mà không biết rằng, thứ nhất nó không phải là lễ hội, như "lễ hội đâm trâu", "lễ hội cồng chiêng", và đã là lễ hội thì không thể làm thay, mà nó phải của chính chủ thể của nó, là nhân dân, là cộng đồng buôn làng chứ không phải là mang lên phố tưng bừng xanh đỏ tím vàng.

Hiện nay đang có những chính sách lớn liên quan tới sự phát triển xã hội như nông thôn mới, cánh đồng mẫu lớn, làng thôn văn hóa. Tất cả những chính sách của chúng ta để giúp dân giàu hơn, xã hội phát triển là đều tốt. Nhưng khi áp dụng vào, có khi lại đi ngược với sự phát triển. Như nếu không khéo, áp dụng nông thôn mới vào các làng, chả cứ Tây Nguyên, mà cả ở đồng bằng, chúng ta sẽ làm mất đi cái hồn cái cốt của làng.

Với làng Tây Nguyên thì nó còn quan trọng hơn, bởi nó là không gian văn hóa, là không gian làng rừng. Tách nó ra, nó chỉ còn là những cái hộp để những cá thể người qua ngày. Cái mà UNESCO công nhận không phải là cồng chiêng Tây Nguyên, vì người Tây Nguyên không làm ra chiêng, mà họ công nhận cái không gian văn hóa của nó.

Bóc không gian ấy ra, cồng chiêng chỉ còn là... phèng la. Cũng như thế, với các công trình thủy lợi hiện nay trên Tây Nguyên, thừa sức có thể làm những cánh đồng mẫu lớn trên ấy. Nhưng, Tây Nguyên, gốc của nó, lại là văn minh nương rẫy. Nếu muốn quy hoạch vựa lúa thì cứ việc, nhưng muốn Tây Nguyên là Tây Nguyên, thì nhìn những cánh đồng mẫu lớn ở đây, người ta sẽ hiển hiện một đồng bằng Bắc bộ hoặc Nam bộ. Thế Tây Nguyên còn gì? Vả, chúng ta có còn cần lương thực đến mức biến đồi núi thành cánh đồng lúa nước nữa không?

Văn Công Hùng

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.