Đạo diễn, NSND Hoàng Quỳnh Mai:

Danh hiệu đôi khi là một áp lực

NSND Hoàng Quỳnh Mai thẳng thắn chia sẻ những quan điểm của chị về nghề, về xu thế xã hội hóa các ngành nghệ thuật. Chị nói: "Nhà nước phải có phương thức nào đó để nuôi dưỡng, bảo tồn, phát triển văn hóa dân tộc. Quăng nó ra ngoài, bươn chải với kinh tế thị trường là điều vô cùng khó khăn, thậm chí mai một, hoặc mất đi, không có đất tồn tại".

- Chị là một trong những người trẻ được phong tặng danh hiệu NSND mà không điều tiếng. Đến bây giờ nhìn lại, danh hiệu đó có phải là một áp lực đối với chị?

+ Sau khi nhận danh hiệu NSND, tôi ra mắt vở "Dâu bể một kiếp tằm", để tri ân với nghề, nói về tình yêu của mình, về những nghệ sĩ sống chết với nghề, cả đời như con tằm rút ruột nhả tơ. Thực tế, tôi chưa bao giờ bằng lòng với mình cả. Bởi điều quan trọng là làm thế nào giữ được danh hiệu trong lòng công chúng.

Đạo diễn, NSND Hoàng Quỳnh Mai.
Đạo diễn, NSND Hoàng Quỳnh Mai.

Đó mới chính là một áp lực. Làm thế nào để các tác phẩm của mình phải xứng đáng là của một NSND. Và chính việc luôn gây áp lực cho mình đã thúc đẩy sự sáng tạo, không cho phép dừng lại, tự bằng lòng với chính mình.

- Chị đã từng chinh phục những đỉnh cao từ khi còn rất trẻ, nhưng tâm thế làm nghề của chị vẫn không thay đổi?

+ Tôi đã chinh phục được khá nhiều giải thưởng lớn, danh giá, nhưng đằng sau giải thưởng là áp lực, khiến mình phải cố gắng không ngừng. Tôi thường quên nó đi để bắt đầu lại từ đầu, lại trong sáng, ngây thơ, và sáng tạo, như chưa có gì.

Tôi xóa khỏi đầu những ám ảnh để bắt đầu một hành trình khác, một tiếp nhận mới, một tư duy mới. Như thế mình mới có cảm hứng để sáng tạo, chứ đạt được điều gì đó mà mình cứ say mê với nó, mình sẽ dừng lại, không cống hiến được nữa và tự bào mòn chính mình.

Trong nghệ thuật, đó là điều tối kỵ, đáng sợ nhất. Thậm chí bây giờ đã làm là phải chọn lựa, không phụ lại sự kỳ vọng của mọi người dành cho mình. Gây áp lực cho mình quá nhiều cũng tổn hao sức khỏe. Đôi khi nghĩ làm để chết cũng phải làm, rút ruột ra để làm. Đến chết vẫn còn ca hát, vẫn đam mê nghệ thuật.

Sắp tới, tôi sẽ đưa vở "Cung phi Điểm Bích" - vở đầu tay của tôi tham dự festival kịch Asean tại Nam Ninh -Trung Quốc, lần đầu tiên tôi mang một vở của nhà hát ra nước ngoài, rất hồi hộp xem thế giới sẽ đón nhận phương pháp và cách làm nghề của mình như thế nào, để các nghệ sĩ thế giới thấy sự sáng tạo của nghệ sĩ Việt đối với sân khấu cải lương như thế nào.

- Một phụ nữ làm công việc đàn ông như nghề đạo diễn, chị có thấy mình đơn độc?

+ Tôi không đơn độc, tôi luôn được làm việc trong tình yêu và sự trân quý của mọi người dành cho mình. Ê kíp sáng tạo toàn đàn ông, từ nhạc sĩ, họa sĩ, biên đạo, họ giúp tôi rất nhiều. Công việc của một đạo diễn rất mệt mỏi, nhưng tôi chưa bao giờ nản. Nhiều lúc vất vả đến mức, tôi nghĩ sẽ làm nốt vở này thôi.

“Dâu bể một kiếp tằm” - câu chuyện về cuộc đời nghệ sĩ NSND Hoàng Quỳnh Mai.
“Dâu bể một kiếp tằm” - câu chuyện về cuộc đời nghệ sĩ NSND Hoàng Quỳnh Mai.

Có khi cả tuần cứ 3, 4h sáng mới về đến nhà, lăn lộn ở phòng thu, làm nhạc, vất vả lắm, cảm giác bị kiệt sức. Nhưng khi ngắm nhìn đứa con tinh thần của mình ra đời thì mọi mệt mỏi tan biến. Tôi lại như được hồi sinh, được tiếp thêm năng lượng và bắt đầu nghĩ đến những vở diễn khác, khám phá và chinh phục những cái mới.

Và mình lại như bắt tay vào làm như một học trò mới ra trường, chẳng bao giờ nghĩ mình là nghệ sĩ gì cả. Cứ lẩn mẩn, lọ mọ ngay từ đầu, đọc, tìm tòi, sáng tạo. Tôi nghĩ làm gì cũng phải đam mê, không đam mê không làm được điều gì.

- Các vở cải lương đều khai thác đề tài lịch sử truyền thống, vậy chị có cách nào để kết nối với đương đại để tác phẩm có hơi thở của cuộc sống hôm nay? Bởi khán giả không thích những câu chuyện lịch sử quá xa mình nữa?

+Tôi đã từng rất đau xót khi đọc báo về học sinh lớp 12 không phải thi sử đã sách sử, tôi đau lòng nhớ lại ngày xưa, tôi say mê sử, nhắm mắt viết 15-20 trang sử thuộc làu. Và tôi luôn muốn làm điều gì đó để mọi người thay đổi cách nhìn về sử.

Bây giờ có điều kiện thăng hoa nó trên sân khấu, nhìn qua lăng kính của người trẻ ngày hôm nay và bắt gặp sự đồng cảm của khán giả hiện đại. Không cứ phải là những đề tài hiện đại mới có cách nhìn mới, mà những câu chuyện lịch sử qua góc nhìn đương đại sẽ có những bài học đương đại.

Như gần đây nhất tôi dựng vở "Công đường và quyền lực", là một lát cắt lịch sử thời kỳ Trịnh Sâm và tuyên phi Đặng Thị Huệ. Tôi bắt gặp một ý rất hay, thường chúng ta, kể cả văn học, nghệ thuật hay mô tả, kể về lịch sử theo hướng tôn vinh vẻ đẹp của nó mà quên rằng, lịch sử để lại nhiều bài học đắt giá cho hậu thế.

Nên với "Công đường và quyền lực", tôi xây dựng một lát cắt nhìn thẳng vào sự thất bại của chúa Trịnh Sâm, để thấy rằng, những người ở trên cương vị của quyền lực, nắm quyền hành của đất nước họ phải hành xử như thế nào. Chính cách ứng xử của họ đã làm sụp đổ cả một triều đại.

Qua lát cắt lịch sử đó, ở thời điểm lịch sử đó giúp ta hiểu tại sao con người lại như vậy. Tôi luôn nhìn thấy từ lịch sử những bài học, tấm gương cho hôm nay, nên nó không hề cũ đi. Làm thế nào đưa lịch sử vào nhà trường bằng sân khấu là điều tôi vô cùng mong muốn.

Lịch sử luôn tôn trọng sự thật, nhưng làm sân khấu mà chỉ chăm chăm vào sự thật thì không ổn, phải biết nhìn vào những khoảng mờ, để tìm cái gì hay ho. Hư cấu cũng phải trên cơ sở tôn trọng sự thật lịch sử. Làm lịch sử mà không hiểu gì về sử rất nguy hiểm.

- Tôi hình dung chị như một người độc hành lẩn mẩn đi kể những câu chuyện lịch sử qua góc nhìn của người trẻ hôm nay. Chị có cảm giác mình lạc thời không?

+ Bằng cả hoài cảm về quá khứ nữa chứ. Và bằng cả những mơ mộng. Sự mơ mộng đó khiến mình có cảm hứng để làm tiếp trong thời buổi sân khấu rất khó khăn.

Những mơ mộng giúp tôi quên đi những trần trụi của cuộc sống để bay lên với những ước mơ của mình, những sáng tạo của mình, đấy cũng là hạnh phúc chứ. Mỗi người quan niệm về hạnh phúc khác nhau, với người nghệ sĩ, được đồng hành với những sáng tạo là hạnh phúc lớn nhất. Thèm được làm việc, được sáng tạo.

- Chị thành công ngay từ khi bước vào địa hạt cải lương, nhưng với tâm thế của một người ngoại đạo và chọn lựa ngẫu nhiên?

+ Nếu không trượt đại học, bây giờ tôi đã là một nhà báo. Hồi nhỏ, tôi nghe nhiều đĩa cải lương bố mang từ miền Nam về, nghe và thấm dần từ lúc nào không biết. Rồi trượt đại học, đi thi thử vào sân khấu cải lương và trúng. Đó là một ngã rẽ lớn trong cuộc đời.

- Chị có bao giờ ân hận không, nghệ sĩ thời xã hội hóa rất vất vả, nhất là nghệ thuật truyền thống? Chị có ủng hộ quan điểm giao tự chủ cho các nhà hát?

+ Tôi không bao giờ ân hận, bởi càng làm nghề, tôi càng nhận ra, mình thực sự đam mê nó, sống chết với nó. Có những lúc, cảm giác, mình có thể chết trên sân khấu vì lao lực. Nhưng tình yêu nghề đã vực mình dậy.

Sân khấu thời xã hội hóa khó khăn lắm, Nhà hát cải lương Mai Hoa còn không có nhà để hát, lang thang đi diễn, tìm đến khán giả, nhưng vì yêu nghề mà sẵn sàng lăn lộn với nghề. Nhiều nghệ sĩ phải vật lộn với nghề khác để mưu sinh, nhưng càng như thế càng chứng tỏ tình yêu nghề.

Chúng tôi phải đi lưu diễn khắp nơi. Sắp tới tôi có một vở diễn ở Nhà hát Lớn, chứ bình thường có bao giờ mơ được mang cải lương vào Nhà hát Lớn đâu. Tôi không ủng hộ việc giao tự chủ cho sân khấu truyền thống, lĩnh vực đó phải được nuôi dưỡng.

Bởi vì làm sao có khán giả được, tìm đâu ra khán giả nuôi lại chính mình. Khi đi tìm khán giả chắc chắn phải có sự thỏa hiệp, nghệ thuật truyền thống không giữ được sự thuần khiết của nó nữa. Nhà nước phải có phương thức nào đó để nuôi dưỡng, bảo tồn, phát triển văn hóa dân tộc.

Quăng nó ra ngoài, bươn chải với kinh tế thị trường là điều vô cùng khó khăn, thậm chí mai một, hoặc mất đi, không có đất tồn tại. Hy vọng các cấp lãnh đạo hiểu được điều đó. Chúng tôi không dựa vào bao cấp để ỷ lại đâu, mà thực sự khó khăn. Không nên cào bằng tất cả.

- Nhiều tác phẩm tâm huyết, giành được những giải thưởng danh giá, nhưng rồi chỉ để xếp kho, chị có hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn với sân khấu cải lương khi công nghệ nghe nhìn ngày càng bị bủa vây?

-Bao nhiêu tâm huyết mình làm, rồi cất vào kho, buồn chứ. Thực tế, cũng có khán giả muốn xem đấy, nhưng không nhiều, với lại không có nhà hát để diễn. Tôi quen với nỗi buồn từ bao nhiêu năm nay rồi, quen từ khi sân khấu cải lương bắt đầu thoái trào, đến mức chúng tôi phải diễn ca nhạc, đến bây giờ thì quá quen rồi, cứ sống và làm nghề trong trạng thái cố gắng tồn tại và giữ lửa đam mê cho nghề, vì tôi sợ, nó cứ mai một dần đi qua ngày tháng, trong xu thế thay đổi chóng mặt của xã hội.

- Cảm ơn cuộc trò chuyện của chị.

V.H (Thực hiện)

Các tin khác

Đơn giản, ông là Diego Maradona

Đơn giản, ông là Diego Maradona

Đôi khi làm người ta ngưỡng mộ, đôi khi lại mang tiếng xấu, một tài năng bóng đá xuất chúng nhưng Diego Maradona là một thần tượng bóng đá với nhiều danh tiếng lẫn lộn.  
Diego Maradona: Huyền thoại lắm tài nhiều tật

Diego Maradona: Huyền thoại lắm tài nhiều tật

Đêm 25-11, huyền thoại bóng đá Diego Maradona đã qua đời ở tuổi 60 sau một cơn đau tim tại quê nhà Tigre, Argentina. Hai tuần trước, Maradona trải qua một ca phẫu thuật não và cho kết quả khá tích cực, sự ra đi của ông thực sự là một cú sốc lớn với bóng đá thế giới. Con người đó thấp bé trên sân cỏ nhưng là một tượng đài khổng lồ trong thế giới bóng đá và trái tim người hâm mộ.
Giấc mơ của Ngô Hồng Quang

Giấc mơ của Ngô Hồng Quang

Không phải đến bây giờ, Ngô Hồng Quang mới sáng tác ca khúc mà từ khi định hình con đường của một nghệ sĩ độc lập, anh đã bắt đầu viết.
Lance Armstrong: Một cuộc đời lừa dối

Lance Armstrong: Một cuộc đời lừa dối

Tính đến nay, scandal sử dụng doping của Lance Armstrong vẫn là vết nhơ khó gột rửa nhất trong lịch sử giải xe đạp danh tiếng Tour de France. Từ một người hùng, người truyền cảm hứng chiến thắng bệnh ung thư và vươn lên đến đỉnh cao, tay đua người Mỹ cuối cùng cũng chỉ là một kẻ lừa dối, chấp nhận những chiêu trò để đạt đến đỉnh cao.
Phá án nhanh nhờ bám địa bàn, gần nhân dân

Phá án nhanh nhờ bám địa bàn, gần nhân dân

Dáng người rắn rỏi, cẩn thận, tỉ mỉ là cảm nhận đầu tiên của tôi về Thiếu tá Phan Thanh Hải, Phó Đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự, Công an huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang. Anh là người tham gia hầu hết các vụ án lớn, nghiêm trọng xảy ra trên địa bàn, được đồng đội và nhân dân tin yêu.
Người sáng lập Google

Người sáng lập Google

Larry Page là một trong những người sáng lập Google và chính thức trở thành CEO của Google vào ngày 4 tháng 4 năm 2011 và chỉ hai năm sau, năm 2013, Larry Page được bình chọn là CEO dưới 40 tuổi có ảnh hưởng nhất nước Mỹ.
Cha đẻ Sherlock Holmes là ai?

Cha đẻ Sherlock Holmes là ai?

Không chỉ những tín đồ đam mê tiểu thuyết trinh thám mà những người thích đọc sách trên thế giới, ít nhiều đều biết đến tập truyện Sherlock Holmes. Tác phẩm này được cho là sáng kiến lớn nhất, "cây cao bóng cả" trong lĩnh vực tiểu thuyết trinh thám. Có nhiều người chỉ biết đến tác phẩm trinh thám bậc nhất mọi thời đại là Sherlock Holmes mà lại không biết đến cha đẻ của tác phẩm ấy - quý ngài Conan Doyle.
Bill Gates: Từ người ham đọc sách đến tỷ phú

Bill Gates: Từ người ham đọc sách đến tỷ phú

Khoảng 50 năm trước, một cậu bé ham đọc sách có năng khiếu với những thiết bị mới lạ gọi là máy tính đã bán bộ phần mềm đầu tiên của mình, một bộ phần mềm về hệ thống quản lý chương trình giảng dạy cho trường trung học Seattle, nơi cậu đang theo học, số tiền nhận được cho phần mềm này là 4.200 đôla.
Trần Lương Vũ - Người hùng hóa quan tham

Trần Lương Vũ - Người hùng hóa quan tham

Năm 2007, chính phủ Trung Quốc bổ sung các hình thức hoạt động tình dục, đưa đi nước ngoài du lịch, du học, làm giúp việc... cũng là biến tướng của tham nhũng. Trước đây, Trung Quốc mới quy định được các hình thức của tham nhũng dưới dạng tiền và hiện vật.
Người quản gia của nhà Trắng

Người quản gia của nhà Trắng

Eugene Allen trải qua một cuộc sống như vậy nhưng bị ràng buộc của chế độ phân biệt chủng tộc, mặc dù làm việc tại Nhà Trắng trong 34 năm nhưng ông chẳng được ai biết đến cho đến khi có một người Mỹ gốc Phi đầu tiên bước vào làm chủ Nhà trắng...
Có một Sherlock Holmes ngoài trang sách

Có một Sherlock Holmes ngoài trang sách

Kể từ khi xuất hiện lần đầu tiên trong tác phẩm "A Study in Scarlet", thám tử Sherlock Holmes đã trở thành một nhân vật được cả thế giới biết đến và ngưỡng mộ. Có rất nhiều nhà nghiên cứu đã bỏ công ra tìm hiểu xem nhà văn Arthur Conan Doyle đã lấy những ai làm hình mẫu để tạo ra một Sherlock Holmes vô cùng trứ danh?!
Họa sỹ Phan Văn Tư và "Thế giới người đẹp"

Họa sỹ Phan Văn Tư và "Thế giới người đẹp"

Từ nhiều năm nay tôi đã say mê những bức tranh kỹ thuật số của họa sỹ Phạm Văn Tư về các người đẹp. Những người đẹp tưởng như tôi đã gặp trong đời, đã say mê trong đời, đã tôn vinh trong đời... Đó chính là "Thế giới người đẹp của Phạm Văn Tư".