Đại tướng Võ Nguyễn Giáp: Con người huyền thoại

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam qua đời lúc 18 giờ 09 ngày 4/10 tại Viện Quân y 108 (Hà Nội) khi ông vừa bước sang tuổi 103. Những ngày qua, không chỉ các trang nhất của tất cả các tờ báo trong nước mà trên hàng trăm tờ báo lớn nước ngoài đều viết về ông, một huyền thoại sống đã đi vào lịch sử đấu tranh cách mạng Việt Nam và thế giới. Tên tuổi và hình ảnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp được ghi lại như là một trong những vĩ nhân quân sự hiển hách nhất. NXB Thames & Huson chọn ông là 1 trong 59 nhân vật danh tiếng nhất trong lịch sử các cuộc chiến tranh của thế giới trong 2.500 năm qua.

Ông như một đỉnh núi cao vời vợi là thế, nhưng trong đời thường, ông vẫn được gọi là "anh Văn" giản dị, thân yêu của những thế hệ người Việt Nam, là người chồng, người cha mẫu mực, là điểm tựa của niềm tin, của một sức mạnh tinh thần không lùi bước trước khó khăn, gian khổ…

Không chỉ hàng chục nghìn người khắp đất nước tìm đến số nhà 30 Hoàng Diệu chờ đợi được đến lượt mình thắp nén tâm nhang kính cẩn nghiêng mình trước vong linh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, mà căn nhà nhỏ của vợ chồng Trung tướng Phạm Hồng Cư và PGS Đặng Thị Hạnh, em gái bà Đặng Bích Hà, phu nhân của Đại tướng Võ Nguyên Giáp những ngày này cũng bận rộn đón khách hoặc trả lời điện thoại liên miên. Nhiều nhà báo tìm đến hỏi han, nhiều bạn bè, đồng đội tìm về như thể dựa vào nhau để vượt qua nỗi mất mát không dễ gì nguôi ngoai trước sự ra đi của vị tướng tài ba.

Gương mặt đượm buồn, PGS Đặng Thị Hạnh kể lại: "Từ lúc đến bệnh viện tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp lần cuối cùng trở về nhà, chị Hà tôi ngủ rất ít, cứ tỉnh dậy lại khóc ròng vì nhớ thương chồng. Sáng 5/10, tôi đến thăm chị, chị nói trong nước mắt: "Anh Văn mất rồi, dẫu biết sinh ly tử biệt nhưng sao chị thấy đau khổ quá, buồn quá. Cuộc đời là thế đấy, vừa dài vừa ngắn!".

PGS Đặng Thị Hạnh trân trọng những ký ức cũ: "Tôi gặp anh Văn ít lâu trước khi anh vào bệnh viện. Anh ngồi trong phòng, anh vừa tập thiền xong, mặt anh thanh thản một cách lạ thường, đôi mắt nâu và to vẫn trong suốt. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt ấy tất cả những gì mà anh đã trải qua trong cuộc đời: những trận đánh, những quyết định khó khăn, nỗi thương xót đồng đội...; còn vinh quang, tôi có cảm giác là anh đã đặt nó ở đâu đấy trong phòng, tôi không biết nữa. Một tâm hồn đủ rộng để dành tất cả cho dân cho nước; (cho đến gần đây, anh cũng đã làm mọi điều anh có thể); nhưng trong tình cảm lại không bỏ sót một ai, anh không bao giờ quên một đứa cháu nhỏ ở xa trong một ngôi làng hẻo lánh. Còn đối với chị tôi, đó là mối tình êm ả và đẹp nhất mà tôi được biết.

Hôm vừa rồi, đứa cháu gái của tôi nói với tôi: cách đây dăm bảy năm, có một lần mẹ nó đến dẫn bà Hà đi cắt tóc. Lúc bà ra đi, ông hỏi: "Mấy giờ Hà về?". Bà Hà trả lời: "Hà sẽ về muộn, anh ăn cơm trước đi". Ông đặt tay lên tay bà và nói rằng: "Anh sẽ đợi". Một mối tình qua bao năm tháng vẫn nguyên vẹn như thời ở Liễu Trang. Tháng 12/2006, chị em chúng tôi mang hoa đến chúc mừng ngày hôn lễ kim cương của anh chị. Anh Văn nói: "Đối với anh, ngày nào cũng là ngày hôn lễ kim cương".

Trung tướng Phạm Hồng Cư, người em rể và cũng là người đồng đội của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã kể lại lần cuối cùng ông gặp Đại tướng: "Đối với tôi, một cựu chiến binh, thì sự ra đi của Đại tướng là một nỗi bàng hoàng, đau khổ tột độ. Bởi vì, nếu không có sự thay đổi chiến thuật của ông trong trận đánh Điện Biên năm ấy, thì chúng tôi có lẽ đã nằm lại chiến trường chứ không thể có ngày hôm nay. Ông không chỉ là người anh cả của lực lượng vũ trang, mà còn là người anh cả đáng kính trong gia đình, là niềm tự hào và điểm tựa tinh thần vững chắc.

Tôi đã thực hiện lời hứa với ông viết cuốn "Tuổi trẻ Võ Nguyên Giáp", tập 1 đã được phát hành và may mắn đã có bút tích của Đại tướng, tập 2 tôi vừa hoàn thành trong những ngày Đại tướng bị bạo bệnh và đã được chị Bích Hà thông qua, sẽ được NXB Thế giới in trong thời gian tới với phần dịch tiếng Anh của bà Lady Borton.

Tôi nhớ lần cuối cùng tôi vào viện thăm Đại tướng, dù đã bị mở khí quản song tôi vẫn nghe thấy ông hỏi: "Đi đâu mà mặc quân phục?". Tôi trả lời: "Dạ em đi hội thảo khoa học anh ạ!". Ông nắm tay tôi rất chặt, gật gật đầu đồng ý. Khi tôi chào ông về, ông giơ ngón tay ra ám hiệu, ghi trong không khí, mà theo tôi hiểu là ông ghi chữ "VIẾT", ý của Đại tướng có lẽ muốn tôi sẽ thực hiện viết tiếp cuốn sách còn đang dang dở. Và giờ đây, trước anh linh Đại tướng, tôi mong ông yên nghỉ vì những gì đã hứa, chúng tôi, những người ở lại đã và sẽ hoàn thành trọn vẹn, chu đáo".

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bà Đặng Bích Hà (năm 1958).
Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bà Đặng Bích Hà (năm 1958).

PGS Đặng Anh Đào, người em thứ 3 của bà Đặng Bích Hà thì không ngăn nổi dòng nước mắt khi nhắc về Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi ngày ông ra đi cũng là ngày bà sắp phải làm lễ 49 ngày cho người chồng yêu quý của mình, Trung tướng Phạm Hồng Sơn: "Từ hai năm nay, anh Văn đã sống xa mọi âm thanh và cuồng nộ, nhiều khi nhìn chị Hà, tôi cũng thấy chị đã có một vẻ thanh thản và xa vắng, dường như chị cũng đã có một thế giới riêng và ít nói hẳn. Điều ấy trái với tính cách của chị, vốn là người sôi nổi và hay nói. Thế nhưng có một lần, khi chị Hạnh hỏi chị Hà: “Ý nghĩa hạnh phúc lớn nhất của đời chị là gì?" thì tôi thấy chị đáp lại ngay lập tức: "Là chị đã có anh Văn".

Qua bao nhiêu năm, chúng tôi không chú ý đến ngày cưới dẫu là vàng hay bạc của anh chị. Nhưng vào ngày 27/11/2011, tự nhiên lại rủ nhau đến ăn một cái bánh ga-tô có 65 bông hồng màu hồng bằng kem ở trên. Bệnh viện không cho phép mang hoa tươi vào phòng anh, chỉ có những bông hoa thắt bằng lụa. Vẻ mặt chị Hà thật vui và thanh thản.

Tự nhiên chị kể: "Câu tỏ tình đầu tiên của anh Văn với chị là: - Anh sẽ cưới Hà bằng một đĩa xôi và một con gà. Anh nói thế vào một lần đèo xe đạp cho chị đi chơi lung tung khi đến Septo (Sân vận động Hàng Đẫy), nơi anh Giáp tập võ. Khi đó anh đã có vị hôn thê là chị Quang Thái. Lúc ấy chị Hà mới 8 tuổi, anh thân với ba tôi, giáo sư Đặng Thai Mai, nên coi chị em tôi như người một nhà, tưởng là nói đùa cho vui, ai dè như là một định mệnh mà số phận đã sắp đặt, điều đó cuối cùng cũng xảy ra. Khi anh chị lấy nhau rồi, anh Văn, theo thói quen cũ vẫn gọi ba tôi là anh, mãi khi chị Hà sinh cháu Hòa Bình, anh mới gọi ông thay cho con.

Trong số các con mình, tôi có cảm giác anh Văn dành tình cảm đặc biệt cho người con gái đầu, tiến sĩ Võ Hồng Anh, con gái của anh và người vợ đã hy sinh, liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái (em gái liệt sĩ Nguyễn Thị Minh Khai). Có lẽ anh thương Hồng Anh mất mẹ khi còn quá nhỏ, bố thì lại biền biệt đi xa.

TS Võ Hồng Anh, trong bài phỏng vấn của báo chí trước khi qua đời cũng từng chia sẻ: "Khi Ba tôi chia tay hai mẹ con để sang Trung Quốc thì tôi còn quá bé, chưa biết gì. Người đầu tiên gợi lại hình ảnh người cha trong tôi là bà nội. Điều bà nói nhiều nhất về Ba với tôi là: Từ lúc Ba tôi còn bé cho đến lúc đi hoạt động cách mạng, bà luôn tin những điều Ba tôi làm… Vì thế trong suốt thời gian xa cách, tôi đã luôn nghĩ về Ba với niềm tự hào thơ trẻ và tình cảm tin yêu gần gũi".

Tôi vẫn nhớ, vào tháng 10/2010, khi tôi đang ở Pháp, đột nhiên các con tôi báo sang cho tôi biết tin dữ mà tôi không thể tưởng tượng được: Hồng Anh ốm nặng và đã mất. Sau này, về nước, tôi được biết rằng, đúng vào thời gian anh Giáp nằm viện, Hồng Anh cũng vào chữa bệnh, thăm cha, nhưng được về nhà dùng thuốc. Có ngờ đâu vì một chút chủ quan… Sợ anh Giáp bị sốc, tới hôm đưa tang con gái cưng, mọi người chỉ dám nói với anh rằng Hồng Anh ốm rất nặng. Đang nằm ốm liệt giường, anh bật dậy, hét to: "Có phải nó chết rồi không?". Kể từ đó anh cũng không thể trở dậy để đi viếng mộ con, và đã không thể về nhà".

Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ sống mãi trong lòng những người dân.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ sống mãi trong lòng những người dân.

Đại tá Nguyễn Huyên, người đã có hơn 40 năm làm trợ lý thân cận của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, khi được hỏi về đời thường của Đại tướng, đã cho biết: Từng là Ủy viên Bộ Chính trị, Tổng Tư lệnh, Bí thư Quân ủy Trung ương, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và được coi là một trong những danh tướng hàng đầu thế giới nhưng Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn là người rất dung dị, đời thường. Đằng sau ánh hào quang của chiến trận oai hùng, người ta vẫn gặp một "anh Văn" rất thương vợ, yêu con. Ông chưa bao giờ thấy Đại tướng cáu bẳn hay to tiếng với vợ con. Mỗi lần có chuyện gì không hài lòng, Đại tướng thường rất nhỏ nhẹ nhắc nhở.

Theo Đại tá Nguyễn Huyên, Đại tướng cũng là người hết mực yêu thương vợ con. Tuy một tay bà Hà chăm sóc các con nhưng ông vẫn là người luôn định hướng, nhắc nhở các con. Đại tá Nguyễn Huyên cũng kể khá nhiều về sở thích của Đại tướng. Ông sống khá giản dị và có thói quen ăn uống không cầu kỳ. Món mà Đại tướng thường xuyên ăn nhất là thịt kho trứng. Ông cũng thích nhiều món ăn có xuất xứ từ quê hương Quảng Bình như bánh đa xúc hến, sò huyết nướng và bánh bèo. Đây là những món mà lần nào về quê ông cũng ăn.

Loài hoa mà Đại tướng yêu thích là hoa phong lan, vì thế, ông tự tay trồng, chăm bón những giò phong lan trong vườn nhà, đến hôm nay, hàng trăm giò phong lan vẫn tốt tươi mơn mởn. Chỉ tiếc rằng, chủ nhân của những giò lan ấy giờ không còn có thể trực tiếp hàng ngày chăm sóc, tưới tắm và ngóng đợi từng bông hoa bừng nở nữa.

Giờ đây, sau tất cả những thăng trầm của đời sống chiến tranh gian khổ, sau tất cả những chiến công vẻ vang một thời lừng lẫy của người anh cả của lực lượng vũ trang Việt Nam, Đại tướng sẽ yên giấc ngàn thu ở quê hương yêu dấu của ông, tại Vũng Chùa - Đảo Yến (thuộc xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch), Quảng Bình.

Anh Võ Hồng Nam, người con trai út của Đại tướng nói trong nước mắt: "Ba tôi như người đã đi hết quãng đường, như ngọn đèn đã cạn dầu để rồi ra đi một cách nhẹ nhàng. Bên cạnh ông những giây phút cuối có đầy đủ con, cháu và những người thân cận nhất".

Tôi thì tin rằng, ở đâu đó trên bầu trời cao xanh vời vợi kia, ông đang mỉm cười nhìn xuống trần gian, nhìn xuống đầy mãn nguyện và thanh thản. Xin Đại tướng hãy yên nghỉ, ông sẽ sống mãi trong lòng Tổ quốc, trong lòng những dòng người đang nối chân nhau dài hàng cây số để đến viếng anh linh ông lần cuối như đến với niềm tin, ý chí và lòng tự hào của một dân tộc đã vượt qua tất cả mọi gian nguy để làm nên lịch sử… như trong bài thơ "Vĩ nhân" nhà thơ Hồng Thanh Quang đã viết: "Vĩ nhân khi phải ra đi/ Sau lưng để lại những gì yêu thương/ Để đau nhưng chẳng u buồn/ Để nước mắt cũng sáng phương mặt trời.../ Hồng tang may một kiếp người/ Thênh thang nhẹ bước đẹp đời chúng sinh/ Vĩ nhân sống chẳng riêng mình/ Thác về, ghép nối nhân tình trước sau...

Trần Hoàng Thiên Kim

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.