"Đại chiến" nhạc số và album CD

Vừa qua, cuộc họp báo công bố Zing Music Space diễn ra tại TP. Hồ Chí Minh “bùng nổ” với những ý kiến trái chiều xoay quanh câu hỏi giữa thời đại nhạc số, như thế nào được gọi là âm nhạc đích thực.

Lâu nay, cụm từ “âm nhạc đích thực” thường được dùng để nói về thứ âm nhạc chuyên môn, mang giá trị nghệ thuật cao.

Ngược lại với tính hàn lâm này được mặc định là âm nhạc đại chúng, nghĩa là âm nhạc hướng đến mọi lứa tuổi, đến thị hiếu của đại chúng, mang tính giải trí cao. 

Bảng xếp hạng ca khúc trên trang nghe nhạc trực tuyến của Zing.
Bảng xếp hạng ca khúc trên trang nghe nhạc trực tuyến của Zing.

Cùng với sự bùng nổ của các thiết bị nghe nhìn mới và sự phát triển của các trang nghe nhạc trực tuyến, nhạc số lên ngôi, thống lĩnh gu thưởng thức âm nhạc của số đông công chúng ở nước ta trong thời gian qua. Âm nhạc đại chúng được  đẩy lên một cách “nhạy” hơn.

Lướt qua bảng xếp hạng ca khúc ở các trang nghe nhạc trực tuyến hàng đầu ở nước ta hiện nay như Zing, Nhaccuatui, Keeng…, chúng ta dễ dàng nhận ra có một sự yếm thế của những ca khúc được xem là “đánh đố” với tai nghe đại chúng.

Thay vào đó là sự “nở rộ” của một loạt ca khúc theo mùa vụ có số tuổi thọ trung bình là 1 tháng, thậm chí 1 tuần.

Bài hát mới “gối” nhau ra đời liên tục, làm cho thị trường nhạc số sôi động vô cùng. Có những trường hợp ca khúc khi ra đời tại thời điểm đó “sốt xình xịch” thì chỉ sau đó 1 tuần, khán giả quên luôn và tìm đến ca khúc mới.

Thay vì để thưởng thức, để đắm chìm, âm nhạc thời nhạc số được sinh ra với mục đích giải trí là chính. Một lứa “nghệ sỹ một mùa” cũng theo đó mà hình thành. Họ sáng tác, biểu diễn chủ yếu vì đáp ứng thị hiếu của công chúng.

(Tất nhiên cũng nhờ nhạc số lên ngôi với phương thức đẩy bài lên một cách thoải mái, một số gương mặt âm nhạc underground ấn tượng cũng được công chúng điểm mặt chỉ tên. Tuy nhiên, con số này không nhiều).

Trong lúc đó, thị trường abum CD ngày càng lép vế và có xu hướng thoái trào dần. Điểm danh từ đầu năm đến nay, số lượng nghệ sỹ ra CD không nhiều, chủ yếu xuất phát vì đam mê, vì thích, vì “chơi”.

Câu chuyện kinh tế hoàn toàn không được tính đến trong chuyện ra album vì không cần tính cũng biết là… lỗ chỏng vó.

Kể cả những nghệ sỹ đã được định danh trong dòng chảy âm nhạc Việt Nam như ca sỹ Tùng Dương, nhạc sỹ Đỗ Bảo, ca sỹ Hà Trần, ca sỹ Mỹ Linh, Lê Cát Trọng Lý… cũng chẳng khả quan hơn.

Nhạc sỹ Nguyễn Hải Phong: Sự hài hòa là giá trị của âm nhạc giai đoạn này

Thị trường nhạc số vẫn đang đi lên. Trong khi đó, thị trường album CD tuyển tập đang thoái trào dần. Thực trạng này không chỉ diễn ra ở Việt Nam, thế giới cũng thế. Tuy nhiên, việc thoái trào CD ở thế giới sẽ chậm hơn so với nước ta. 

Họ vẫn còn nhiều cửa hàng băng đĩa xịn như ngày nào. Các cửa hàng ấy vẫn còn bán được nhiều. Fan vẫn còn nhiều. Những người sưu tập đĩa vẫn còn trung thành. Song, so với trước đây, số lượng các cửa hàng này đang giảm dần và có xu hướng dẹp bỏ dần, nhường chỗ cho âm nhạc qua USB, internet, facebook… Nói chung là digital. Điều này là quy luật tất yếu. Bây giờ âm nhạc trực tuyến là xu hướng.

Theo đà đó, càng ngày, âm nhạc nước ta càng “phẳng” so với thế giới nhiều hơn. Bây giờ nghe nhạc Việt khá là gần với nhạc quốc tế. Đối với một số nhóm khán giả thì điều đó là tốt. Bản thân tôi cũng thích những điều mới mẻ, hiện đại. Nhưng có thể sẽ có một nhóm khán giả khác thích cái gì đó, không thích hoài niệm. Và đúng là cái gì cũng có 2 mặt của nó. Khi âm nhạc ngày một hiện đại lên, văn minh hơn, “phẳng” hơn thì cũng chính cái “phẳng” đó kéo theo việc mất dần bản sắc.

Riêng bản thân mình, tôi cố gắng cho ra những sáng tác đủ hiện đại nhưng luôn cho người ta thấy đâu đó là âm hưởng của Việt Nam. Tôi vẫn dùng quy luật ngũ cung trong âm nhạc để tôn lên vẻ đẹp của âm nhạc nước ta. Tôi nghĩ, không sớm thì muộn, những nghệ sỹ sẽ lựa chọn hòa nhập cùng dòng chảy âm nhạc thế giới nhưng tùy vào tư duy, nhận thức và mỹ cảm của mỗi người mà con đường đi của từng người sẽ khác nhau. Xu hướng âm nhạc về cơ bản là đang “phẳng” dần, càng ngày càng giống nhau dần. Nghệ sỹ nào đủ khả năng vừa để hội nhập, lại vừa giữ được bản sắc thì người đó sẽ thành công. Hài hòa – chính là giá trị của âm nhạc giai đoạn này.

Giữa thời buổi khán giả chỉ thích nghe nhạc miễn phí thì việc nghệ sỹ nào đó ra album, hay ra một concept truyền thống bao gồm album và show vô hình trung bị xem là chơi trội và chẳng khác gì “đem thóc đãi gà rừng”. Không ít trường hợp album được công bố ít phút đã bị đẩy lên mạng toàn bộ.

Đang có một khoảng cách về gu thưởng thức của công chúng ở nước ta hiện nay. Nhạc số thì “hấp dẫn” đám đông hơn. Trong khi đó, nhiều người đang ngày càng “ngại” mở một CD.

Cuộc chiến giữa nhạc số và album CD vốn là một cuộc chiến không cân sức khi mà “lượt view” áp đảo đang thuộc về nhạc @. Đó là kết quả nhìn thấy ngay.

Chữ “đại chiến” trong tựa bài viết này đang muốn xoáy đến cuộc chiến về ý thức hệ, về gu nhạc. Rõ ràng, chúng ta đang có một độ vênh rất lớn giữa hai quan điểm. Âm nhạc đại chúng và âm nhạc hàn lâm là hai con đường song song, chẳng liên quan đến nhau.

Nhạc sỹ Nguyễn Cường: Nghệ thuật không có đời sống thì chỉ là thứ tư liệu

Người ta cứ tranh cãi với nhau về nhạc đại chúng và nhạc hàn lâm. Nhưng như thế nào là đại chúng? Như thế nào là nghệ thuật đích thực? Tôi nghĩ, bây giờ không còn ranh giới giữa âm nhạc bác học và âm nhạc đại chúng nữa. Các bạn chỉ cần lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe… Rồi bản năng sẽ làm nốt phần còn lại. Chúng ta cũng chẳng thể nào phân biệt âm nhạc đại chúng và âm nhạc hàn lâm khi nó đã phát triển tới mức độ không còn ranh giới nữa rồi.

Hơn nữa, tôi thấy, nghệ thuật, âm nhạc mà không có đời sống thì sao gọi là âm nhạc được? Nó chỉ là thứ tư liệu mà thôi. Nghệ thuật phải hòa vào đời sống, để đời sống khen, đời sống chê. Kể cả thứ nghệ thuật bị chê còn hơn thứ nghệ thuật đóng kín trong hộp. Tôi nghĩ, chúng ta không nên nghĩ rằng như thế này mới là ghê gớm, mới là nghệ thuật. Trước khi mở lời coi thường và gọi đó không phải là thứ nghệ thuật đích thực, anh hãy thử viết ra một bài hát khiến công chúng thích đi. Đừng tưởng làm âm nhạc đại chúng mà dễ. Không dễ đâu. Bản thân tôi cũng thấy khó. Lịch sử âm nhạc có nhiều giai đoạn khác nhau. Mỗi giai đoạn sẽ có một thế hệ thưởng thức của mình. Thế hệ nào sẽ tương ứng với âm nhạc đó. Tôi cho rằng, cái thú vị của âm nhạc ở chỗ nó tạo ra nhiều sự lựa chọn.

Thế nào là nghệ thuật đích thực? Nếu khái niệm “đích thực” mà chúng ta đang mặc định không “chạm” được vào công chúng thì “đích thực” đó có phải là nghệ thuật đúng nghĩa không?

Âm nhạc đại chúng lôi kéo được số đông về phía mình nhưng giá trị nghệ thuật không có nhiều, số lượng ca khúc nhiều hơn cả lá mùa hè, sau mỗi mùa “rụng” luôn thì đó có phải là âm nhạc, là nghệ thuật đích thực hay không? 

Người viết bài này đồng ý quan điểm của nhạc sỹ Nguyễn Hải Phong khi anh cho rằng ở thời buổi này, chúng ta đang cần một sự hài hòa: “Xu hướng âm nhạc về cơ bản là đang “phẳng” dần, càng ngày càng giống nhau dần. Nghệ sỹ nào đủ khả năng vừa để hội nhập, lại vừa giữ được bản sắc thì người đó sẽ thành công. Hài hòa – chính là giá trị của âm nhạc giai đoạn này”.

Ca sỹ Nguyễn Đình Thanh Tâm: Âm nhạc đôi khi cần chỉn chu, đôi lúc lại cần đơn giản

Thật khó để dựa vào những căn cứ học thuật hay quy chuẩn văn hóa nào để phân định rạch ròi giữa "âm nhạc đích thực" và "âm nhạc đại chúng". Có những bài hát vô cùng phổ biến trong công chúng vẫn mang nhiều giá trị nghệ thuật đó thôi. Thêm nữa, cũng không phải bài hát nào ít "dụng công nghệ thuật" là mặc định nó là dễ dãi và mùa vụ đâu. Âm nhạc đôi khi cần chỉn chu, đôi lúc lại cần đơn giản. Theo quan điểm cá nhân, Tâm chỉ có thể nhận diện âm nhạc và rác âm nhạc - những bài hát được nhiều "kẻ đốt đền" cố tình dùng làm cần câu cơm tạm bợ dựa trên những giá trị trần tục tạm thời.

Mỗi sản phẩm âm nhạc ra đời đều có sứ mệnh và đối tượng phục vụ riêng của nó. Chỉ cần phục vụ đúng đối tượng, âm nhạc đã là nghệ thuật rồi.

Có người sẽ thưởng thức âm nhạc bằng sự cảm thụ lý tính lẫn cảm tính, lại có người chỉ cần bài hát chạm đúng vào tâm trạng của mình lúc đó là đủ. Suy cho cùng, không ai có quyền phán xét về sở thích và nhu cầu thưởng thức riêng của người khác. Dựa trên tính cách và nền tảng giáo dục , mà người ta để âm nhạc tự nhiên chảy vào mình theo một cách rất riêng. Chỉ khi nào âm nhạc bị cố tình đối xử theo cách không tử tế, để rồi bị biến thành "rác âm nhạc" như đề cập ở trên, thì mới đáng bị lên án!

Đậu Dung

Các tin khác

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Lâu nay, việc một số ca sĩ hát nhép khi lên sân khấu đã bị công chúng lên án vì họ không có thực lực. Thế nhưng, Nghị định 144/2020/NĐ-CP quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, vừa được ban hành đã bỏ quy định cấm hát nhép khi biểu diễn nghệ thuật. Nhiều người lo ngại quy định mới sẽ tạo điều kiện cho những ca sĩ “thích” hát nhép…
Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Câu chuyện mới nhất làm nóng dư luận là 2 bộ phim “Vũ điệu tử thần” và “Những người viết huyền thoại” mới đây “tự dưng” được phát hành trên kênh Netflix - một nền tảng xem phim có trả phí nổi tiếng của Mỹ.
Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm diễn ra một lần, nhưng năm nay đã xảy ra hiện tượng xước tranh, mất tượng… Giới họa sĩ và công chúng yêu hội họa thất vọng và bất bình. Đó còn chưa kể đến câu chuyện chất lượng của triển lãm, cũ và nhàm. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc được tổ chức đúng với giá trị phải có? Phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu, phê bình nghệ thuật Vũ Huy Thông về thực trạng này.
Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Mới trở lại V-League sau 12 năm vắng bóng, Bình Định đã chiêu mộ hàng loạt tân binh ấn tượng. Người ta nói đội bóng đất võ chơi lớn, thậm chí là chơi trội so với nhiều ông lớn trên thị trường chuyền nhượng trước mùa giải năm nay. Nhưng ít ai biết rằng  từ hai năm trước, Bình Định đã sẵn sàng cho cuộc chơi lắm tiền nhiều của này với kế hoạch dài hơi cùng tiềm lực tài chính, để qua đó hiện thực hoá tham vọng của đội bóng.
Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Sau khi xuất bản cuốn "Dòng tranh dân gian Kim Hoàng vào năm 2019, nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa lại vừa cho ra mắt cuốn sách "Dòng tranh dân gian Hàng Trống", một dòng tranh dân gian độc đáo nhất của Hà Nội. Tranh dân gian đang hồi sinh từ những con người tâm huyết và yêu văn hóa dân gian như nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa.
Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Trong đoàn đại biểu của Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ X vừa tổ chức tại Hà Nội tuần qua, có 2 vận động viên, đó là Đoàn Văn Hậu (Bóng đá), Bùi Thị Thu Thảo (Nhảy xa).
Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Họ đều là những người làm phim chuyên nghiệp, đến với nhau vì đam mê. Những lúc rảnh rỗi, họ cùng nhau làm những clip ngắn để giải trí, thế nhưng nhờ sự đầu tư công phu và tâm huyết, cùng tài năng võ thuật thực sự của những thành viên mà nhóm Action C đã tạo được những clip có sức hấp dẫn riêng, đặc biệt là đề tài về Công an.
Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Gần 3 thập kỷ, bóng đá Hà Tĩnh nép mình trước cái bóng khổng lồ của người hàng xóm Sông Lam Nghệ An. Nhưng thời thế đổi thay. Sự xuất hiện của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, theo một cách đặc biệt, đang giúp người hâm mộ bóng đá nơi đây có được một niềm tự hào.
Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Làng giải trí Mỹ cách đây hơn một năm có dịp ồn ào vì chuyện rapper nổi tiếng Takeshi 69 (tên thật Daniel Hernandez) đã phải hầu toà vì tội hành hung bạn gái. Trước đó, cả toà án và công luận đều tin rằng, Takeshi 69 là thành viên của băng đảng Nine Trey Gansta Bloods khét tiếng ở Brooklyn, New York.
Một SEA Games bớt… nặng nề

Một SEA Games bớt… nặng nề

40 môn với 520 nội dung là số lượng mà SEA Games 31 với chủ nhà Việt Nam chốt lại. Nhìn từ đó, người ta thấy được một kỳ SEA Games mà số lượng môn Olympic cao nhất trong lịch sử. Rất nhiều môn thi đấu "trời ơi đất hỡi" đã bị lược bỏ, tránh tình trạng vận động, o bế cho chủ nhà đứng nhất toàn đoàn như nhiều quốc gia khác từng làm trước đó.
Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Những ngày tháng 11 này, sân khấu nhạc kịch Hà Nội "nóng" với hai vở diễn được chờ đợi, "Những người khốn khổ" của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam và "Tôi đọc báo sáng nay" của Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long. Đó là một tín hiệu vui cho sân khấu nhạc kịch nước nhà khá lâu im ắng.
Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Từng là địa phương sở hữu các CLB thế lực một thời của bóng đá Việt Nam, nhưng giờ đây Hải Phòng và Quảng Ninh đều đang loay hoay tìm hướng phát triển bóng đá trong tương lai. Không có tầm nhìn dài hạn, đầu tư theo cảm hứng,... khiến cho trận derby máu lửa ngày nào của vùng Đông Bắc càng ngày càng đìu hiu cả trên sân cỏ lẫn khán đài.
Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

6 tháng trước khi Olympic 2020 diễn ra “bù” tại Tokyo, cử tạ Việt Nam nhận tin sét đánh: Nguyễn Thị Thu Trang và Bùi Đình Sáng bị cấm thi đấu 4 năm vì dương tính với doping.
Kiatisak và ân tình với bầu Đức

Kiatisak và ân tình với bầu Đức

"Tôi bắt Kiatisak lúc nào mà chẳng được", bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) đã nói như thế cách đây 5 năm. Và quả thực, đúng là chỉ sau 1-2 cú điện thoại, bầu Đức đã nhận được cái gật đầu của Kiatisak Senamuang. Đáng nói hơn, ông làm như vậy là để… chiều những cầu thủ trẻ tại HAGL hiện tại.
Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chuyện không mới, nhưng chưa khi nào cũ. Mặc dù báo chí đã nhiều lần lên tiếng nhưng xem ra công chúng vẫn tiếp tục đau đầu về những thông tin liên quan đến đạo đức, lòng tự trọng của một số người làm nghệ thuật.