Chuyện gia đình của nhà tình báo

Minh Vân (tên đầy đủ Đào Thị Minh Vân) là một tác giả đặc biệt với một thân phận đặc biệt. Mẹ đẻ mất trong kháng chiến chống Pháp năm 1947, khi chị chỉ mới hơn một tuổi. Cha chị, nhà tình báo anh hùng Đào Phúc Lộc, tức Hoàng Minh Đạo, tức Năm Thu, Năm Đời… đã gửi cô con gái bé bỏng lại hậu phương chỉ sau đó vài ngày để rồi mãi mãi ra đi theo tiếng gọi của non sông. Gọi tác giả đặc biệt là bởi chị không phải là người viết chuyên nghiệp, nhưng lại viết sách về cuộc đời mình.

Đó là câu chuyện được ráp nối lại từ những mẩu ký ức, gợi cho người đọc ban đầu là sự tò mò, rồi thương cảm và đi đến khâm phục nghị lực vượt qua hoàn cảnh của một con người tuy thiếu thốn tình cảm của cả cha lẫn mẹ nhưng lại "Không thể mồ côi" giữa bao la tình đồng chí, đồng đội cũng là chuyện đầy cảm động đáng khâm phục của gia đình nhà tình báo Hoàng Minh Đạo.

Tôi là một người bình thường, nhưng lại sinh ra vào thời điểm loạn lạc. Lúc mẹ sinh ra tôi, cũng đúng vào thời khắc của lịch sử dân tộc. Cái thời khắc mà ai ai cũng sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc mà tạm quên đi cuộc sống riêng tư. Tiếng khóc của tôi hòa vào tiếng súng nổ vang rền cả nước, mở đầu cho cuộc kháng chiến chống Pháp của toàn dân tộc, cuối năm 1946.

Cho đến giờ, tôi vẫn không hiểu vì lý do nào mà cha tôi, bác Hải, cô Oanh, chú Sơn và nhiều người khác trong họ nội của tôi đều tham gia vào một nghề vô cùng nguy hiểm, mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây ra thảm họa khôn lường. Đã dấn thân vào nghề này thì suốt đời phải "sống để dạ, chết đem theo" mọi bí mật: Nghề Tình báo!

Cha và mẹ tôi đều là người vùng biển, còn tôi được sinh ra tại Hà Nội. Mẹ tôi vốn là tiểu thư con nhà khá giả, nhưng lại đặt niềm tin và yêu một người hội kín, đó là cha tôi. Vì yêu mà chính mẹ tôi cũng đã trở thành người của hội kín. Khi tôi được hơn 14 tháng tuổi thì mẹ tôi đột ngột qua đời. Nghe tin, cha tôi đi bộ từ Cao Bằng về Thái Nguyên, khóc không thành tiếng. Nhưng rồi vì yêu cầu nhiệm vụ, chỉ được 3 ngày, ông đã phải gửi tôi cho người chị nuôi, là người của cơ sở tên Nguyễn Thị Kíu, chủ hiệu bánh kẹo Tùng Hiên nổi tiếng tại Hàng Đường. Khi ấy ông trực tiếp nhận lệnh từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vào ngay Nam Trung Bộ và Nam Bộ để thống nhất toàn bộ ngành Tình báo cả nước với vai trò là đặc phái viên của Bộ Tổng tham mưu.

Tôi về sống với mẹ Kíu ở số nhà 41, sau này là 36 Lò Sũ từ đấy. Mẹ Kíu luôn căn dặn tôi rất kỹ: Nếu có ai hỏi bố đâu thì nói bố đi lái xe ở Nam Vang và buôn bán... Ngoài mẹ Kíu là chủ hiệu bánh mứt, trong nhà còn có hai cô, đó là cô Hợi và cô Thìn. Cô Hợi rất hay quát tháo. Mỗi lần tôi thấy cô bới tóc lên cao là sợ co rúm người lại. Có nghĩa là lúc đó cô đang chuẩn bị quát to. Sau này tôi mới biết tại sao cô Hợi dữ dằn như vậy. Cô đã phải chịu đựng quá lâu, vì chú Lâm chồng cô hoạt động bí mật bị Pháp bắt đày đi Côn Đảo. Cô và con ở Hà Nội, còn chú thì không hề có tin tức gì.

Còn cô Thìn, bọn trẻ con trong nhà đều gọi cô là "bà điên". Vì cô điên thực sự! Sau năm 1954, cô được cứu từ nhà tù của Pháp ra. Không rõ bị tra tấn nhiều, hay ức chế thần kinh, mà cô cứ lên cơn liên tục. Mỗi khi lên cơn, cô đập phá bất cứ thứ gì. Có lần cô xõa tóc ra, vác dao chẻ củi đuổi theo tôi, Trang và Hùng, là con của cô đòi chém. Ba đứa trẻ con chạy trước, cô vác dao chạy sau, bọt mép sùi ra thật kinh hãi.

Bức ảnh quý giá Minh Vân được chụp với Bác Hồ tại Trường Thiếu nhi Quốc tế Tiệp Khắc.
Bức ảnh quý giá Minh Vân được chụp với Bác Hồ tại Trường Thiếu nhi Quốc tế Tiệp Khắc.

Thật may lúc đó những người đi đường và các bác xích lô đuổi theo bắt cô trói lại, chúng tôi mới thoát. Cô thường đuổi chúng tôi từ Lò Sũ chạy đến tận Ấu Trĩ Viên (nay là Cung Thiếu nhi Hà Nội). Về sau này tôi mới được biết cô Thìn điên vì lúc ở trong tù bị địch tra tấn đánh vào đầu nhiều quá. Cô tham gia hoạt động, bị bắt vì có chỉ điểm. Sau này, khi hay tin chú Minh Vân (chồng cô, trùng tên vì được chính đồng chí Hoàng Minh Đạo đặt bí danh) vào Nam hoạt động cũng bị địch bắt, cô càng lên cơn liên tục. Đến nỗi mẹ Kíu phải thuê người canh gác cô luôn để nếu cần thì trói cô lại. Trói xong là cô ngủ ngất đi ngay. Những lúc tỉnh táo, cô Thìn hiền khô, còn hay vuốt tóc cho tôi…

Tháng 4/1956, tôi được mẹ Kíu và má Hường (là mẹ kế của Minh Vân, người vợ thứ 2 của đồng chí Hoàng Minh Đạo thời gian công tác ở Nam Bộ - PV) đưa đi bằng tàu điện, tập trung ở Trường Chu Văn An. Tôi được bố trí cho đi học Trường Thiếu nhi quốc tế tại Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Tiệp Khắc. Trong thời gian tập trung tại Trường Chu Văn An chờ lên tàu liên vận đi Tiệp Khắc, chúng tôi được gặp Bác Hồ. Đó là lần đầu tiên tôi được gặp Bác, tại Phủ Chủ tịch.

Giữa tháng 6 năm đó, chúng tôi được báo là chuẩn bị lên đường… Tôi đâu có ngờ, từ cuộc chia tay ấy, mãi đến 19 năm sau tôi mới được gặp lại má Hường, vì má đi B và bị địch bắt. Còn khi tôi gặp lại mẹ Kíu, thì bà đang trong một hoàn cảnh rất thương tâm: Bị quy là "thành phần bóc lột, là giai cấp tư sản cần đánh đổ". Mẹ Kíu đã bị tịch thu toàn bộ tài sản, nhà xưởng sung công. Bà phải đi bán bánh mì và nước chè để sống qua ngày. Do yêu cầu nghiệp vụ bí mật mà bà không thể công khai và tự minh oan cho mình được…

Ở trường thiếu nhi, tôi được học nhiều thứ. Điều mà tôi học được nhiều nhất là lòng nhân ái với cộng đồng và tinh thần đùm bọc lẫn nhau. Không phân biệt giàu nghèo, không phân biệt giai cấp, địa vị xã hội.

Tôi và các bạn lớn lên rất nhanh. Thời gian học ở đây, Trường Thiếu nhi Quốc tế có rất nhiều đoàn đến thăm, như đoàn của Thủ tướng Tiệp Khắc lúc bấy giờ, đoàn của bác Tôn Đức Thắng sang… Nhưng có một đoàn rất đặc biệt, mà chúng tôi nhớ nhất. Đó là vào năm 1957, Bác Hồ đã đến thăm chúng tôi. Đây là một ký ức đặc biệt của tuổi thơ tôi.

Tôi còn nhớ, trong đoàn có một chú mặc quần áo đại cán sĩ quan hỏi anh Trưởng đoàn phụ trách của tôi: "Có cháu Minh Vân ở đây không?". Anh gọi tôi ra. Chú cẩn trọng hỏi tôi: "Cháu tên gì?". Tôi trả lời, rồi chú lại hỏi: "Bố cháu tên gì?". Tôi còn nhớ chú xoa đầu tôi rồi đưa cho tôi một gói quà bé tí bằng nửa bàn tay. Kèm trong gói quà là một bức thư của cha tôi, có nội dung rất ngắn: "Bố Lộc yêu con nhiều và nhớ con gái Minh Vân của bố lắm đấy! Bố hôn con thật nhiều". Chú nói rằng chú với cha tôi "làm ăn buôn bán chung" với nhau. Biết chú qua đây, nên cha tôi đã nhờ gửi quà cho tôi…

Trước lúc đoàn ra về, Bác Hồ đã cho tất cả chúng tôi được chụp ảnh với Bác. Thấy tôi thấp nhỏ, bẽn lẽn đứng xa, chú "bạn làm ăn" của bố tôi đã chạy lại bế tôi và nhấc bổng lên đưa ngay vào lòng Bác Hồ. Bức ảnh đó hơn 30 năm sau, tôi được nhận lại từ tay của bác Mười Cúc (cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh). Đó là một câu chuyện cảm động mà tôi không bao giờ có thể quên được.

Minh Vân chụp với mẹ Kíu (tức Nguyễn Thị Kíu).

Minh Vân chụp với mẹ Kíu (tức Nguyễn Thị Kíu).

Tháng 10/1960, tôi được má Hai (cũng là đồng đội của đồng chí Hoàng Minh Đạo, một trong 5 "người mẹ" đã cưu mang Minh Vân - PV) đưa xuống Hải Phòng để vào học Trường Học sinh miền Nam tại số 18 Ngã Sáu.

Một cuộc sống trái ngược lại đến với tôi. Tôi được phát hai bộ quần áo, bát ăn cơm tráng men. Tới bữa ăn, mâm cơm có 6 bạn, tất cả được dọn trong cái thau nhôm kích cỡ khác nhau. Trong bát cơm có sự phân chia, ngày nào ai nhận cơm, ngày nào ai rửa bát, rửa thau. Quần áo vì đồng phục nên chỉ có một màu, một cỡ. Ai béo cũng vậy, ai gầy hơn cũng thế. Tất cả chúng tôi đều đi dép cao su có quai, nên lúc nào ở trong phòng cũng có sẵn vài cây que xỏ dép. Ở tập thể - một tập thể khác hẳn tập thể ở Trường Thiếu nhi Quốc tế. Ai có thư của gia đình là cả lớp xem chung. Bạn nào cũng có rất nhiều chí (chấy) ở đầu. Cảnh tượng người này chải chí, bắt chí cho người kia là cảnh thường thấy trong khu tập thể của trường.

Học sinh phải ngủ giường 2 tầng bằng gỗ. Rệp nhiều vô kể. Chúng tha hồ cắn, đốt khiến cho người nằm không ngủ được. Ngoài giờ học tập, rảnh lúc nào chúng tôi cũng phải tìm và giết rệp. Người ta đã hướng dẫn chúng tôi đun nước sôi, đổ vào các khe giường cho trứng rệp và rệp chết bớt đi. Khổ là thế, vậy mà chúng tôi vẫn lớn, vẫn cố gắng học tập và trưởng thành. Ở đây ai cũng coi nhau là người một nhà. Vì là con gái, nên cũng có cãi nhau, gây sự, nhưng lại dàn hòa rất nhanh. Chúng tôi đều thật thà, không có thủ đoạn, sống bằng bản năng chân thật. Có lẽ cách sống ấy chính là đặc điểm của hầu hết những người đã ở các trường học sinh miền Nam.

Sống ở xa, lâu lâu tôi cũng được các bạn chở về Hà Nội bằng xe đạp. Tôi thương mẹ Kíu và má Hai. Hai bà mẹ tính tình khác nhau, nhưng luôn thương yêu chăm sóc tôi như máu mủ, ruột thịt. Má Hai thì sôi nổi, quảng đại, rộng rãi, thông minh và đôi khi còn cẩu thả. Mẹ Kíu thì hiền lành, tính tình chậm rãi, kín đáo, ít nói và cũng ít bộc lộ thái độ do nghề nghiệp… Tôi bị ảnh hưởng tính cách của cả hai bà mẹ ấy. Nhưng sau này chính tôi cũng không xác định được rằng mình được giáo dục theo kiểu nào là tốt nhất?

Còn như bá Cung của tôi (chị ruột bà Hoàng Minh Phụng, mẹ đẻ của Minh Vân - PV) thì lại là một kiểu phụ nữ khác. Bà là người được hưởng thụ, nên bà cả đời không phải động tay, động chân lao động để kiếm sống. Vì vậy, ở bà luôn toát ra sự an nhàn và sang trọng.

Tôi là đứa trẻ bị ảnh hưởng và được giáo dục nhiều luồng tư tưởng khác nhau… Nếu theo má Hai hoàn toàn, tôi sẽ trở thành một nhà chính trị, có tầm hiểu biết vĩ mô, có đầu óc phân tích tình hình thời cuộc, và cũng đi một con đường thẳng tắp theo đoàn thể. Còn nếu theo mẹ Kíu hoàn toàn, tôi sẽ chỉ là một nhà kinh doanh giỏi nghề và có tâm. Như mẹ, tôi sẽ luôn dang rộng vòng tay đối với những mảnh đời cần giúp đỡ, giỏi tính toán và sắp xếp cho chính mình và gia đình một cuộc sống lương thiện, không làm hại ai. Còn nếu theo bá Cung thì tôi làm sao chọn được cuộc sống an nhàn, biết hưởng thụ và không phải động chân động tay?

Khi học tại Trường Thiếu nhi Quốc tế, tôi được giáo dục theo một cách sống hiện đại, sinh hoạt theo phương Tây, ăn ngủ, suy nghĩ theo cách cởi mở, tiên tiến của châu Âu… Nhưng khi về Trường Học sinh miền Nam, tôi được giáo dục theo một cách sống tiết kiệm, chia sẻ, thiếu thốn không kêu ca, chịu đựng, hòa đồng vì cùng hoàn cảnh…

Nói chung, thời đó trong tôi là cả một sự hỗn độn về tư tưởng được giáo dục trái chiều. Nhiều lúc tôi mất phương hướng, tôi muốn được tự do như phương Tây. Tôi cũng muốn được an nhàn như bá Cung, cả ngày chỉ lo cho sắc đẹp. Có lúc tôi lại muốn có tính chịu đựng và nhân từ như mẹ Kíu của tôi. Rồi có lúc tôi lại muốn có sự sẻ chia đồng cảm như các bạn học sinh miền Nam mà tôi đang chung sống. Tôi luôn tự hỏi sẽ đi theo con đường nào đây? Ước gì cha mẹ tôi có thể thủ thỉ với tôi những điều cần phải làm, những điều để định hướng đi, qua đó cuộc đời tôi phải hướng tới? Có những giai đoạn tôi cũng là một người có tư tưởng nổi loạn và mất phương hướng hoàn toàn.

Lúc tôi là một đứa trẻ, cần cha mẹ nhất, thì cả hai người đều bị cuốn vào trong cơn lốc của chiến tranh. Nhiều đêm nằm nghĩ lại, nhất là đứng trước những sự kiện lớn trong đời, tôi đã lặng lẽ khóc. Tôi phải tự an ủi rằng có lẽ mình được sinh ra vào giờ, mà số mạng luôn phải chịu cảnh cô đơn, thiếu tình cảm. Có ai ở vào hoàn cảnh của tôi mà không cảm thấy tủi thân không?

* Theo “Không thể mồ côi” của Minh Vân, NXB CAND-2014

(Còn nữa)

M.V.

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.