Chuyện đua ngựa ở Sài Gòn xưa: Không quản được thì cấm? (bài cuối)

"Còn sống ngày nào tui còn nuôi ngựa ngày nấy, vì thú thật tui đam mê ngựa từ nhỏ". Đó là chia sẻ của ông Nguyễn Văn Trường (83 tuổi) - người chơi ngựa đua xuyên từ trước 1975 đến nay. Trước khi trường đua Phú Thọ đóng cửa vào đầu tháng 6/ 2011, ông sở hữu 32 con ngựa, nhưng đến giờ không có cục đất chọi chim, cả nhà cùng với mấy con ngựa gầy còm sống lăn lóc trong nghĩa địa Bình Hưng Hòa, Q. Bình Tân, TP. HCM để chờ đợi và hy vọng...

Cú bảo kê lộn nhào

Mùa khô năm 1972, các vùng chiến sự ở Miền Nam bước vào giai đoạn quyết liệt. Nội vùng phụ cận Sài Gòn - Gia Định, chính quyền Sài Gòn liên tục bị lực lượng Mặt trận giải phóng Miền Nam tấn công, gây tổn thất nặng. Từ đây, một áp lực lớn đè lên bàn Hội nghị Paris đang vào giai đoạn chuẩn bị ký kết, đồng nghĩa với việc quân đồng minh sẽ rút ra khỏi Việt Nam.

Đây là điều mà chính quyền Tổng thống Thiệu trước sau không mong đợi. Để đối phó với tình trạng an ninh đang có chiều hướng xấu đi, chính quyền Sài Gòn ban bố lệnh thiết quân luật trên toàn lãnh thổ VNCH, kèm theo đó là lệnh đôn quân và tăng giờ giới nghiêm ở đô thành. Một số trường trung học, đại học, vũ trường, snack bar lần lượt tạm đóng cửa.

Trường đua Phú Thọ khi chưa bị đóng cửa năm 2011.

Trường đua Phú Thọ khi chưa bị đóng cửa năm 2011.

Giới chơi cá ngựa ở Sài Gòn lúc bấy giờ cứ đinh ninh rằng được chính quyền bảo kê. Ngay cả ông Chánh hội trưởng Hội đua ngựa Sài Gòn Lý Văn Mạnh, trong một lần đăng đàn trước buổi đua đặc biệt ngày 17-2-1972 để lấy tiền gây quỹ xây cất Bệnh viện Vì Dân đã tỏ ra lạc quan khi trấn an các chủ ngựa. Rằng, đua ngựa không phương hại đến an ninh quốc gia. Vì buổi đua được tổ chức trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 18 giờ, cả bên trong lẫn bên ngoài vòng thành được đảm bảo an ninh 100%.

Bất ngờ, ngày 14-5-1972, Thủ tướng kiêm Tổng trưởng Bộ Nội vụ VNCH Trần Thiện Khiêm ban hành Nghị định 319 "tạm đóng cửa trường đua Phú Thọ cho đến khi có lệnh mới, với lý do an ninh Sài Gòn bất ổn". Hơn 400 chủ ngựa và cả ông Chánh hội trưởng Hội đua ngựa cũng tỏ ra quá đỗi bất ngờ. 

Không chịu nổi sức ép của các chủ ngựa, ngày 28-6-1972, ông Chánh hội trưởng Lý Văn Mạnh có văn thư gởi Tổng trưởng Bộ Nội vụ xin phép mở cửa trường đua trở lại. Trong thư ông Mạnh tha thiết: "… xin được phép tin rằng với số tiền đóng góp mỗi tuần hơn 10 triệu bạc cho chánh phủ, một năm trên nửa tỉ bạc, một số tiền khổng lồ có thể sung vào quỹ cứu trợ nạn nhân chiến cuộc, xây bịnh viện Vì Dân và yểm trợ tuyền tuyến, hơn hẳn các nguồn đóng góp khác mà không gây phí tổn nào cho chánh phủ.

Ngoài ra, hơn 5.000 gia đình sống quanh năm nhờ trường đua: chủ ngựa, nài, người dẫn ngựa, lao công, nhân viên buổi đua… đang trông chờ lịnh của chính phủ cho phép trường đua mở cửa trở lại để sinh sống. Riêng các chủ ngựa đang gặp khó khăn trong tình cảnh kinh tế hiện thời". Đáp lại lời thỉnh cầu trên, ông Trần Thiện Khiêm  có bút phê "lạnh lùng": "Tình hình chiến sự chưa cho phép".

Trong văn thư ngày 16-3-1973, tức khoảng 10 tháng kể từ ngày trường đua tạm đóng cửa, Hội đua ngựa đã có ít nhất 14 đơn, thư thỉnh cầu chính phủ cho phép trường đua hoạt động. Dường như đến lúc này quyền lợi bị thiệt hại nặng, không còn chịu đựng được nữa, ông Mạnh quyết định lật "con bài tẩy" cuối cùng nhằm gây sức ép lên chánh phủ của Thiệu. Trong Văn thư ông Mạnh gởi cho Tổng giám đốc Ngân sách và Ngoại viện, Chánh văn phòng Phủ Tổng thống, Tổng Thơ ký Phủ Thủ tướng, Tổng Thư ký Bộ Tài Chính và Tổng Thư ký Bộ Nội vụ với lời lẽ thiết tha nhưng cũng ngầm đe dọa.

Văn thư viết: "Trong 10 tháng đã qua, Hội đã giảm dần số nhân viên và nhân công của hội, chỉ còn lại vài người hữu ích mà thôi. Mặc dù Hội đang thi hành một chánh sách khắc khổ cũng phải tiêu tốn mỗi tháng ngoài 2.000.000 đồng để bảo tồn các cơ sở của trường đua (canh gác, máy móc, Trung tâm ngựa giống…).

Nguồn lợi duy nhất của Hội lâu nay là số tiền xâu trong các buổi đua. Nay nguồn lợi này không có, tài chánh bị kiệt quệ. Bởi lẽ, giữa Chánh phủ và Hội có mối tương quan đặc biệt lâu nay: Chánh phủ cũng lấy tiền xâu, trong khi Hội phải đài thọ mọi khoản phí. Hội nghĩ rằng đã đến lúc cầu cứu Chánh phủ trợ cấp cho Hội mỗi tháng 2.000.000 đồng, trong vòng 6 tháng, kể từ tháng 4-1973. Nếu ngược lại, đến cuối 10-1973, trường đua chưa được mở cửa, Hội sẽ triệu tập đại hội bất thường để quyết định việc giải tán Hội".

Không biết có phải bị đe dọa đến nguồn thu Ngân sách Quốc gia, hay vì lý do an ninh được vãn hồi, hai ngày sau vấn đề trên được Trần Thiện Khiêm đề nghị đưa ra Hội đồng nội các xem xét. Đến ngày 20-3-1973, trường đua được phép mở cửa trở lại.

Đâu rồi, thời hoàng kim…

Tháng 3-1989, trường đua ngựa Phú Thọ mở cửa trở lại, với tên gọi Câu lạc bộ thể thao Phú Thọ. Giới được cho là phấn khởi nhất trước tin vui này là các chủ ngựa và dân cá ngựa. Niềm vui tiếp tục được nhân đôi khi đến năm 2004, CLB thể thao Phú Thọ ký hợp đồng Liên doanh với Công ty Thiên Mã. Kể từ đây các cuộc chơi được điều hành một cách chuyên nghiệp. Giới chủ ngựa phát triển nhanh đến chóng mặt.

Ông Nguyễn Văn Trường bên con chiến mã một thời, giờ đây sống trong nghĩa địa Bình Hưng Hòa.
Ông Nguyễn Văn Trường bên con chiến mã một thời, giờ đây sống trong nghĩa địa Bình Hưng Hòa.

Từ con số chưa tới 300 chủ ngựa vào năm 2004, tăng lên con số 800 vào năm 2011, với hơn 1.000 con ngựa tham gia đường đua. Đương lúc tiếng vó ngựa vi vút trên đường đua, mỗi năm mang về cho ngân sách trên dưới 24 tỉ đồng, bất ngờ bị dừng cuộc chơi bằng một thông báo của CLB thể thao Phú Thọ vào ngày 31-5-2011. Điều này đồng nghĩa với việc trường đua chính thức đóng cửa sau 7 năm liên doanh để nhường sân chơi lại cho bộ môn thể thao thành tích cao. Cho đến giờ giới chủ ngựa vẫn còn qui kết thông báo ngày 31-5, khiến cho họ điêu đứng, có nhiều người trong số đó tiêu tan sự nghiệp.

Từ chỗ con ngựa đua phải nuôi ít nhất 3 năm, có giá cả trăm triệu bạc, phút chốc tụt giảm còn 20 triệu, rồi 10 triệu, 8 triệu… cho thương lái mang đi xẻ thịt. Các chủ ngựa chỉ còn biết kêu trời, bởi trường đua đóng cửa bất ngờ và không để lại lời hứa hẹn nào. Một cuộc chơi tiền tỉ bỗng chao đảo.

Các chủ ngựa hầu hết là những người đầu bạc, họ không còn sức lực, thời gian để chờ đợi và hy vọng cuộc chơi có ngày phất cờ trở lại. Ông Huỳnh Văn Trơn (xã Xuân Thới Sơn, Hóc Môn), một chủ ngựa có đến 17 con ngựa lớn, nhỏ vào thời điểm 2011, than thở: Trước một ngày ra thông báo đóng cửa trường đua, BTC còn tổ chức cho các chủ ngựa bỏ thơ xếp lịch đua hai kỳ 41 và 42 vào ngày 4 và 5 tháng 6.

Thế nhưng ngày hôm sau anh em chủ ngựa nhận được thông báo đóng cửa trường đua hỏi sao không khóc? Không riêng ông Trơn, tâm trạng của nhiều chủ ngựa khi biết tin trường đua đóng cửa đều tỏ ra hụt hẫng, bởi không ai lường được một trường đua được đánh giá tổ chức chuyên nghiệp, duy nhất trên cả nước lại đóng cửa đột ngột như vậy.

Ông Baud Ron, một ngoại kiều Pháp (cha Pháp mẹ Việt), theo cha rời Việt Nam trong những ngày đầu tháng 4-1975, năm 1992 quay về vì nghe tin trường đua mở cửa (tạm trú ở xã Tân Xuân, Hóc Môn). Vốn có "máu" chơi ngựa đua từ trước 1975, nên ngay khi vừa đặt chân lên đất Hóc Môn, ông mua ngay con ngựa có tên Mã Trường Chi Bảo, giá 65 triệu đồng, lúc ấy tương đương 10 cây vàng. Con ngựa này sau đó trở thành con chiến mã bất khả chiến bại, mang về cho ông rất nhiều giải thưởng danh giá. Ông kể sau gần 20 năm về Việt Nam chơi ngựa, lúc đầu nuôi chỉ vài con, nhưng con ngựa mỗi tháng chỉ đua được một hoặc hai lần, nên tuần nào không có ngựa đua thấy buồn. Để có ngựa đua thường xuyên, ông thuê 1.300m2 đất ở Hóc Môn để nuôi ngựa.

Từ năm 2000 cho đến lúc trường đua đóng cửa "giàn" ngựa của ông lúc nào cũng có 9, 10 con. Trung bình con rẻ nhất cũng phải 150 triệu đồng, nhưng khi trường đua đóng cửa giá ngựa đua bán bằng giá ngựa thịt. Trước viễn cảnh "thóc cao gạo kém", ông cố giữ chúng đến năm 2013, chịu không nổi đành giao hết cho… thương lái.

Ông Phạm Văn Keo (Đức Hòa, Long An) cũng thuộc tốp người bạc đầu, nuôi ngựa và chơi ngựa đua từ trước 1975, cho biết ngựa của Đức Hòa ở vào thời điểm nào cũng chiếm đến 2/3 số ngựa đến trường đua Phú Thọ. Vì vùng đất này rộng rãi, khí hậu hiền hòa, phù hợp với chăn nuôi. Những năm 1990, nông dân chăn nuôi heo, bò không có lãi nên nhiều người chuyển sang nuôi ngựa.

Trước khi đóng cửa trường đua, bán một con ngựa đua mua được 5 con bò, còn sau đó đổi một con ngựa đua chủ nuôi bò không đổi. Ông cũng cho biết khi trường đua đóng cửa trong chuồng có 5 con, sau 3 năm nuôi dưỡng "chờ thời" không nổi đành bán sạch không chừa con nào.

Không riêng gì ông Keo, thiệt hại nặng nhất ở đây phải kể đến những nông dân sống bằng nghề nuôi ngựa, nhiều năm qua họ dồn hết vốn liếng vào đàn ngựa, có người vay vốn ngân hàng để nuôi ngựa, nên khi đóng cửa trường đua họ phải bán đổ bán tháo đàn ngựa để trả nợ. Bởi lẽ giữ chúng lại làm gì, khi mà xe ngựa cũng không còn, trường đua thì đóng cửa.

Chỉ có đam mê và "liều mạng" như ông Nguyễn Văn Trường đến thời điểm này mới dám giữ lại gần chục con ngựa. Với ông, đua ngựa thắng thua không quá quan trọng, cái chính là có đồng vô đồng ra. Lấy ngựa nuôi ngựa, còn dư ra chút đỉnh nuôi… người. Nghỉ đua, nuôi cầm chừng, không cho ăn lúa, thỉnh thoảng mới bồi bổ thuốc men, chi phí mỗi tháng cũng cả chục triệu đồng.

Thương chúng, tui cố giữ nhưng giờ thì đuối sức. Dãy chuồng ngựa của ông dài chừng 50m, nằm sâu trong khu nghĩa địa Bình Hưng Hòa, ông thuê một triệu rưỡi đồng/ tháng, dựng trại tạm bợ. Ông nói dân chơi ngựa đa phần giống dân du mục, thích rộng rãi, chuộng tự do nên chuyện dựng trại, ở lều được coi là chuyện nhỏ. Lúc mới đến đây ai cũng ngại chuyện ăn ở, giờ thì quen và trở thành cư dân nghĩa địa rồi, ông nói vui.

Theo giới chơi ngựa "thất thời", việc đóng cửa trường đua vội vã gây thiệt hại cho đàn ngựa giống, ngựa đua lúc ấy là rất lớn thế nhưng chưa thấy ai tính đến?

Tội nhất là những người chăn nuôi, phải chi họ biết sớm hơn để tự mình định đoạt cho tương lai những con chiến mã, đồng thời cứu vãn phần nào kinh tế gia đình. Để rồi giờ đây họ không phải ấm ức đổ thừa cho cuộc chơi thiếu minh bạch vì do nạn cá cược "chợ đen" thao túng.

Kể từ khi trường đua ngựa Phú Thọ đóng cửa vào năm 2011, đến nay có ít nhất 6 dự án ở Củ Chi, Long An, Phú Yên, Bình Phước, Bình Dương và Lâm Đồng được cho là chuẩn bị xin chủ trương của địa phương để xây dựng trường đua. Nhưng hầu hết cũng đều dừng lại ở mức "chuẩn bị". Với tình hình kinh tế như hiện nay, đầu tư xây dựng trường đua lúc này có khác gì một canh bạc đầy may rủi.

Bởi, hiện thực của Nghị định cá cược đua ngựa, đua chó và bóng đá chưa biết đến lúc nào mới xong dự thảo, nên đường đua cho đến lúc này vẫn còn mù mịt. Có lẽ vậy mà các nhà đầu tư chưa thể quyết đoán. Ngay như nhà đầu tư được cho là có khả năng tài chính và kinh nghiệm như Việt kiều Nguyễn Ngọc Mỹ, chủ trường đua Thiên Mã (Phú Thọ), từ ngày bị đóng cửa tới giờ vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy ông Mỹ muốn đầu tư đường đua trở lại.

Kỳ Phương

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.