"Aloner" tĩnh lặng, an nhiên

“Hồi còn trẻ, tôi vẫn bị người ta gọi là aloner, nghĩa là người cứ đi một mình. Lúc đó, tôi tự hỏi mình có vấn đề gì không. Khi tôi lớn lên, tôi thích sự một mình. Tôi một mình nhưng không hề cảm giác cô đơn. Thế giới của tôi là âm nhạc. Chỉ âm nhạc mà thôi. Con người có thể làm cho nhau buồn nhưng âm nhạc không bao giờ như thế cả". Danh ca Tuấn Ngọc chia sẻ niềm đam mê lớn nhất đời mình là âm nhạc trước đêm nhạc “Vàng son một thuở” vinh danh những nhạc sỹ lừng danh diễn ra vào ngày 24-4 tới đây tại Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội).

Ngồi trước mặt tôi là một trong những giọng ca nam xuất sắc của âm nhạc Việt Nam. Trong chiếc áo sơ mi trắng, ca sỹ Tuấn Ngọc trẻ hơn so với tuổi 70 của mình. Ông trò chuyện điềm tĩnh, thư thái, thỉnh thoảng nói vài câu khá hài hước, làm những người đối diện cảm thấy dễ chịu.

Khác với một trong những người người đồng hành với ông trên sân khấu “Vàng son một thuở” tới đây là ca sỹ Bảo Yến tuyên bố sẽ giải nghệ ở tuổi 60 để đi tu, ca sỹ Tuấn Ngọc bảo ông không đi tu được. “Mình vẫn còn sân si lắm. Tôi không từ bỏ âm nhạc được. Đến chết vẫn không bỏ được. Thỉnh thoảng, vẫn có vài người hỏi bao giờ Tuấn Ngọc hết hát, hát lâu quá rồi? Bao giờ những người yêu thích giọng hát của tôi nói rằng, nghe Tuấn Ngọc hát thì rất thích nhưng nếu Tuấn Ngọc đừng hát nữa thì thích hơn – lúc đó tôi sẽ ngừng”.

Ca sỹ Tuấn Ngọc.
Ca sỹ Tuấn Ngọc.

Với danh ca Tuấn Ngọc, đi hát là một điều may mắn, được sống đủ đầy với âm nhạc là một niềm hạnh phúc. Mặc dù, ông đã đứng hát trên sân khấu suốt mấy chục năm qua nhưng với ông, âm nhạc chưa bao giờ thôi lạ lẫm. Lúc nào nó cũng đẹp, cũng lấp lánh. Và hơn hết, đến với âm nhạc, ông được chia sẻ, được giãi bãy.

Tuấn Ngọc được ba mình – nghệ sỹ Lữ Liên - đưa vào âm nhạc từ rất sớm. Lúc 4 tuổi, ông đã hát trong chương trình thiếu nhi trên Đài Phát thanh Đà Lạt. Khi Sài Gòn còn thưa thớt các phòng trà và câu lạc bộ, Tuấn Ngọc mới 13, 14 tuổi, đã theo chân những nghệ sỹ lớn tuổi hơn đi ca tại đây. Ông từng hỏi ba mình, tại sao ba lại có thể dạy con hát sớm thế.

“Ba tôi tưng tửng, ông bảo ông không dạy tôi. Hồi đó, ông ngồi chơi đàn ở nhà, tôi cứ đi qua đi lại trước mặt, nghe nhiều tới mức quen hết điệu rồi tự nhiên hát theo. Lúc đó tôi còn bé lắm. 3-4 tuổi gì đó. Khi tôi được hát trên Đài Phát thanh Đà Lạt, micro không kéo lên kéo xuống được nên tôi phải đứng lên ghế hát. Tôi vào nghề một cách tự nhiên, thành nghề lúc nào không biết”, ông nhớ lại.

Tuấn Ngọc ghi dấu ấn trong lòng giới ái mộ gần 2/3 thế kỷ. Ông hát tự nhiên như hơi thở. Giọng ông vang và ấm, không to quá, đủ kéo ông đến gần với khán giả. Ngay cả khi ông thể hiện những nốt cao, người nghe cũng không cảm thấy gượng. Khi đàn nhả tông trầm, tự khắc chất giọng đó cũng trầm theo, dẫn dụ người nghe chìm đắm trong một nỗi buồn đẹp và trong một không gian âm nhạc lãng mạn, tình tứ.

Có một điều khá thú vị khi nghe lại một vài băng nhạc thời kỳ đầu mà ông thu, ví dụ như băng “Tứ quý” gắn với tiếng hát của 4 giọng ca vàng “trùng dương hội tụ” là Lệ Thu, Tuấn Ngọc, Khánh Ly, Duy Trác vào năm 1971 hay như “Thuở ban đầu” kết hợp cùng danh ca Lệ Thu vào năm 1981…

Ta có thể thấy rằng, nếu cái tĩnh trong giọng hát của ông thời kỳ đầu gắn liền với cách hát tiếng Việt chưa tròn chữ, đôi chỗ còn ngập ngừng run run như đánh vần và phát âm chữ “e” đặc trưng thì khi Tuấn Ngọc kết hợp cùng ca sỹ Thái Hiền ra băng “Lời gọi chân mây” vào năm 1989, cách hát tiếng Việt đã cải thiện đáng kể. Nghe Tuấn Ngọc của những năm 70 vào thế kỷ trước và Tuấn Ngọc sau này ca “Bao giờ biết tương tư”, một ca khúc của nhạc sỹ Phạm Duy chúng ta có thể thấy rất rõ điều này.

Ca sỹ Tuấn Ngọc nói: “Càng sống càng nhận ra điều tốt nhất trong cuộc đời mình, đó là đừng nên chê trách ai cả”.
Ca sỹ Tuấn Ngọc nói: “Càng sống càng nhận ra điều tốt nhất trong cuộc đời mình, đó là đừng nên chê trách ai cả”.

Trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí, ông cũng công nhận, thời kỳ đầu mình hát tiếng Việt chưa chuẩn lắm vì ngày đó, ông chỉ mê nhạc Mỹ và hát nhạc tiếng Anh nhiều hơn. Nhưng sau này, ca sỹ Tuấn Ngọc nhận ra nhạc Việt Nam có nhiều ca khúc hay chẳng kém nên ông bắt đầu chuyển dần địa hạt âm nhạc của mình.

Bên cạnh một tiếng Việt đẹp, thơ, trầm, bổng réo rắt tròn vành vạnh, cách nhấn nhá, xử lý kỹ thuật hát của Tuấn Ngọc cũng ngày một điêu luyện hơn. Nếu chất giọng tĩnh qua những ca khúc “thời còn xanh” được bộc bạch một cách tự nhiên, mộc mạc như là đặc sản thì vài chục năm sau đó, đặc sản đó sau khi đã ngấm “men đời” đã trở nên trải nghiệm, lắng đọng, da diết hơn.

Và rồi chúng ta có “Mắt lệ cho người”, “Riêng một góc trời”, “Đời đá vàng”, “Khúc thụy du”… cùng một loạt bài hit gắn liền với tên tuổi Tuấn Ngọc. Các nhạc sỹ lớn của âm nhạc Việt Nam như Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn… cũng xem ông là giọng ca nam hát những nhạc phẩm trữ tình thành công nhất của mình.

Tuấn Ngọc bảo, ông đồng ý rằng mình là người may mắn trong âm nhạc. Nhưng nếu chỉ có may mắn thôi, chưa đủ, phải có chuyên môn và một thái độ chăm chỉ, cầu thị nữa. “Nhiều người thấy tôi hát lâu và giữ giọng được tốt cứ nghĩ tôi có năng khiếu. Cuộc đời đâu có giản dị thế. Âm nhạc theo trào lưu, hôm nay mình thấy hay nhưng ngày mai đã thấy nó lỗi thời rồi”. Ông cũng phải học hỏi, luyện tập liên tục và vẫn phải cập nhật các xu hướng âm nhạc để làm sao cho phù hợp.

Mặc dù, các con của ca sỹ Tuấn Ngọc đều thành công trong sự nghiệp, nhưng không có ai đi theo nghiệp của ông cả. Với ông, đi hát là một hạnh phúc và ông thấy buồn vì con mình không có được thứ hạnh phúc đó. Tuy nhiên, buồn thì buồn vậy thôi, mỗi người có một số phận, một lựa chọn, ông tôn trọng điều đó. Riêng ông, ông luôn hát để trả ơn đời và “cảm ơn vì khán giả vẫn yêu mến tôi đến giờ phút này”.

“Năm 1990, trong một lần song ca cùng Khánh Ly, trước khi vào hát là màn giới thiệu, thấy tôi im lặng, Khánh Ly chọc rằng: Câm à? Đến mức đó mà tôi vẫn không dám nói gì”. Tuấn Ngọc là người ít nói, ngại nói về bản thân: “Ngày đó, nếu không nói gì thì thích hơn. Tôi cũng không tưởng tượng được một ngày, tôi lên sân khấu nói chuyện lại được khen là duyên và hài hước như bây giờ.

Tôi nhận ra, ca sỹ không phải ra sân khấu hát xong là xong. Âm nhạc chính là đối thoại. Nói chuyện với khán giả cũng là một trong những công việc của mình. Từ đó, tôi tập gần với khán giả hơn. Và tôi thấy, người với người đến gần với nhau, làm cho nhau vui hơn, tôi cũng thấy vui lây”.

Ba má Tuấn Ngọc ly hôn từ khi ông 14 tuổi. Gia đình ông chuyển qua Mỹ sống và cả ba và mẹ đều đi một bước nữa. Anh em ông về sống cùng má. Tuấn Ngọc trở thành chỗ dựa cho cả gia đình và phải lo hết mọi việc trong nhà. Ông bảo với tôi, năm 17 tuổi vào đời ông đã biết được thế nào là “đời đá vàng”.

Với ca sỹ Tuấn Ngọc, hạnh phúc là được hát.
Với ca sỹ Tuấn Ngọc, hạnh phúc là được hát.

Cuộc đời đâu có dễ dàng, mà ê chề lắm. Phía sau ông là đám em út và má, Tuấn Ngọc khi đó phải làm tất cả mọi việc để có tiền, kể cả bồi bàn, lao động tay chân. Rồi năm 17 tuổi, thần đồng không hẳn thần đồng, Tuấn Ngọc bắt đầu bước vào hát tại các vũ trường ở Mỹ. 17 tuổi, quá con nít, quá ngây ngô để bước vào chốn đó nhưng vẫn phải đi.

Thử tưởng tượng một cậu bé mới mười mấy tuổi đầu đi hát và lọt thỏm ở đó, khi lên hát và lúc hát xong, không ai đoái hoài hay vỗ tay mặc dù cậu biết, tiếng hát của mình ăn đứt một số người đang hát tại đó. Tuấn Ngọc đã vào đời như thế. “Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầu/… Ước vọng ngày thơ ấu chưa xin được chút nào/…Ôi thôi, đời ta phung phí trong cơn buồn phiền”…

Hồi trẻ, ông chưa hiểu đời, hay trách móc người này người kia. Bây giờ, ông không trách nữa bởi ai mà chẳng có lúc nông nổi lúc này lúc kia. Ba, má hay những người khác cũng đều là con người mà thôi. Ông nói, càng sống càng nhận ra điều tốt nhất trong cuộc đời mình đó là đừng nên chê trách ai cả. Mình cũng có đúng hoàn toàn mãi được đâu.

Cũng có lúc mình sai lầm chứ. Cuộc đời có giá của nó. Và dù buồn khổ bao nhiêu cũng phải chấp nhận nó. Con người đã dám thích cái sung sướng, hạnh phúc thì cũng phải dám khổ, dám đau. Nếu không, làm sao mà sống được trên cõi đời đầy những “vách sầu” như thế này?

“Tuổi này, càng học tôi càng thấy mình chẳng bằng ai. Lẽ dĩ nhiên, có nhiều người thua tôi nhưng trên mình còn có nhiều người lắm”. Người ta thường khen ông: “Tuổi này mà anh vẫn hát tốt”. Nhưng chỉ có ông là biết ông dở thế nào. Tuấn Ngọc không dám để ai khen và cũng không tự mình khen mình bao giờ. Vì ngượng. Ngay cả khi mọi người nghe ông hát, ông cũng ngượng dù cho ông là ca sỹ. Ông thấy rõ những cái gì của mình, cái gì không phải là của mình.

Riêng chuyện tình cảm thăng trầm của hai cô em gái là Khánh Hà và Lưu Bích, ông bảo mọi người cứ hay hỏi ông thấy thế nào: “Chẳng thế nào cả! Thăng trầm hay không đều do lựa chọn của mỗi người. Mà sống trong đời sống này, ai mà chẳng thăng trầm. Phải biết chấp nhận điều đó. Bản tính con người thường bạc. Có càng nhiều càng dễ chán. Vậy nên, cái gì mình có được, phải trân quý nó, mới bền lâu được. Hạnh phúc hay bất cứ điều gì cũng vậy. Ngay cả giọng hát của mình, tôi cũng vậy”.

Tuấn Ngọc, người vẫn cứ thích đi một mình như vốn dĩ, trở nên tĩnh lặng, an nhiên hơn khi nhận ra những được – mất trong đời sống. Ông mang trải nghiệm đó vào âm nhạc của mình, làm cho nó dày hơn, sâu hơn, tinh tế hơn. Vì thế, khi giọng hát đó cất lên, dù là những bản tình ca buồn, người nghe không thấy nặng nề, u ám. Bởi đó là một tiếng hát đầy nỗi sẻ chia. Và tôi cũng chưa lần nào thấy nỗi buồn được cất lên một cách sang trọng như khi nghe Tuấn Ngọc hát. 

Đậu Dung

Các tin khác

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Mở ra bất kỳ quyển sách nào nói về lịch sử ngành cảnh sát Canada và chắc chắn có một cái tên bạn sẽ tìm thấy ngay trong chương đầu tiên: John Wilson Murray! Vị thám tử sinh ra tại quê hương Ontario này không những có một sự nghiệp  với vô vàn  những chuyến phiêu lưu thú vị, mà hơn thế, ông còn là người đã mở đường cho việc áp dụng bộ môn tội phạm học tại Canada. Ảnh hưởng của John Murray còn được truyền lại đến tận ngày hôm nay trong ngành cảnh sát lẫn nền văn hoá đại chúng Canada.
Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Mỗi khi có nhiệm vụ cần gửi điện mật đi cho các đơn vị Công an cấp huyện, bước lên tầng 5, khối An ninh Công an tỉnh qua cầu thang rồi rẽ trái, tôi đứng trước một căn phòng có biển đề giản dị Đội Cơ yếu – Viễn thông PV01, tay khẽ nhấn nút chuông “kính coong” để chờ cán bộ cơ yếu ra mở cửa nhận điện. Nụ cười luôn thường trực trên môi người cán bộ cơ yếu khi nhận điện.
"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

Ấn tượng đầu tiên đối với Thượng tá Trần Văn Dũng, Giám thị Trại giam Xuân Phước (thuộc Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng Bộ Công an) là một người dễ gần, dễ mến và mẫu mực. Có lẽ, sự thân thiện đó đã giúp anh "hạ gục" hàng chục tên côn đồ cộm cán bằng tình thương và những lý lẽ thuyết phục, giúp họ tiến bộ, hoàn lương...
Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Không có đôi tay, chỉ còn vài ngón chân không lành lặn nhưng họ đã trở thành họa sĩ, đi lên từ ngã rẽ định mệnh của cuộc đời. Đôi chân, đã vẽ nên những số phận dị tài… 
Thầy giáo mầm non yêu nghề

Thầy giáo mầm non yêu nghề

Đặc thù của bậc mầm non, người giáo viên không chỉ dạy học mà còn đảm nhiệm việc nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục trẻ. Phần việc đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và thường được giáo viên nữ đảm nhiệm. Thế nhưng, ở huyện Ninh Giang, Hải Dương lại có những người thầy vẫn lặng lẽ dành tình yêu thương để chăm sóc, dạy dỗ những trẻ mầm non.
Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Nhiều năm liên tiếp đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua cơ sở; vinh dự được Bộ Công an tặng Bằng khen về thành tích xuất sắc trong công tác đấu tranh phòng chống tội phạm. Năm 2019 được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba; năm 2020 vinh dự được nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì...
Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Mới thoạt nhìn qua Ronald William Iddles, không ai nghĩ rằng, ông lại được mệnh danh là “thám tử vĩ đại nhất Australia”. Trong sự nghiệp kéo dài 43 năm của mình, Ron (cái cách mà đồng nghiệp thân mật  gọi ông) là thám tử thành công nhất trong lịch sử ngành cảnh sát đất nước kangaroo.
Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Dù tuổi đời, tuổi nghề còn rất trẻ nhưng họ đều đã có thành tích đáng tự hào trong sự nghiệp giáo dục. Đó là Đại úy Ngô Sỹ Nguyên, giảng viên chính Khoa Nghiệp vụ cơ bản, Trường Cao đẳng CSND I và Đại úy Nguyễn Thị Quỳnh, giảng viên Khoa Lý luận chính trị, khoa học xã hội nhân văn và tâm lý, Trường Cao đẳng An ninh nhân dân I.  Cả hai thầy cô giáo đều được vinh danh tại Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, do Bộ Công an tổ chức ngày 19/11.
Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Xứ Mường từ thời chưa lập tỉnh Hòa Bình, có một danh tướng tuyệt đối trung thành với nhà Lê, song cũng đã từng hợp tác rồi lại đụng độ với Tây Sơn và cũng sống dưới triều Gia Long, đó là ông Đinh Công Trinh. Không những thế, ông còn có bà vợ thứ tư là Nguyễn Thị Ánh - chị gái cùng cha khác mẹ với đại thi hào Nguyễn Du...
Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Ngày 31-10, diễn viên Sean Connery đã qua đời, hưởng thọ 90 tuổi. Dù seri phim "Điệp viên 007" có nhiều diễn viên đóng vai Jame Bond, nhưng Sean Connery đã "đóng đinh" vào lịch sử điện ảnh thế giới khi là diễn viên đầu tiên thủ vai điệp viên James Bond, biến nhân vật này trở thành huyền thoại…
Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Sự xuất hiện của Chang Apana quả có phần kỳ lạ. Tại sao một thám tử của Sở Cảnh sát Honolulu lại có thể trở thành nhân vật nổi tiếng được truyền tụng trong đời sống dân gian Hawaii?! Lý do nằm ở sự đan xen giữa những huyền thoại hư cấu thêu dệt quanh Chang lẫn những chiến công thật sự mà ông đã từng giành được trong sự nghiệp cảnh sát của mình.
Nước Nga 20 năm của ông Putin

Nước Nga 20 năm của ông Putin

"Cho tôi 20 năm tôi sẽ trả cho bạn một nước Nga hùng mạnh!" Người ta nói rằng ông Putin từng trích dẫn câu danh ngôn nổi tiếng của một nhà hiền triết Nga để bày tỏ chí khí hào hùng của mình. 
Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Nhạc sĩ Văn Ký thuộc thế hệ nhạc sĩ gạo cội và là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc cách mạng, từng đi qua hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp, đến thời bình ông vẫn sáng tác không ngừng nghỉ. Ông đã ra đi, nhưng "Bài ca hy vọng" và những ca khúc của ông sẽ còn mãi với thời gian.
Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Có lẽ ít người biết rằng khối tài sản trị giá 21 tỉ USD của Lee Kun-hee - chủ tịch tập đoàn Sam Sung qua đời mới đây bắt đầu từ cửa hàng bán đồ khô với số vốn 25 USD của cha ông là ông Lee Byung-chul.
Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Có một sự thật hiển nhiên mà tất cả chúng ta đều dễ dàng đồng thuận với nhau, ấy là: Lòng tốt có thể vượt qua những rào cản của tuổi tác, giới tính, sắc tộc, quốc tịch, v.v…
Nhà lang Đinh Công Huy

Nhà lang Đinh Công Huy

Xứ Mường Hòa Bình xưa, gắn liền với câu "Nhất Bi, nhì Vang, tam Thàng, tứ Động" - đó là bốn vùng Mường lớn của tỉnh, trong đó, mường Bi thuộc huyện Tân Lạc, mường Vang thuộc Lạc Sơn, mường Thàng thuộc Cao Phong và mường Động thuộc Kim Bôi ngày nay.