127 giờ kinh hoàng Aron Lee Ralston

Không may mắn như đội "Lợn Rừng", Aron Lee Ralston, vận động viên leo núi người Mỹ cũng bị mắc kẹt gần 6 ngày trong một cái vực ở hẻm núi Blue John Canyon, bang Utah, Mỹ, và anh đã phải tự cắt cụt một cánh tay của mình để có thể sống sót.

Những ngày vừa qua, vụ giải cứu 13 thành viên của đội bóng đá "Lợn Rừng" bị kẹt trong hang Tham Luang ở Thái Lan đã thu hút sự chú ý của toàn thế giới, và tất cả đã được cứu sống.

Không may mắn như đội "Lợn Rừng", Aron Lee Ralston, vận động viên leo núi người Mỹ cũng bị mắc kẹt gần 6 ngày trong một cái vực ở hẻm núi Blue John Canyon, bang Utah, Mỹ, và anh đã phải tự cắt cụt một cánh tay của mình để có thể sống sót.

Họa vô đơn chí

Sáng ngày 26-4-2003, Aron Lee Ralston dừng chiếc xe bán tải trước lối vào Công viên quốc gia Canyonlands, nằm trong địa phận hạt Wayne, bang Utah, Mỹ. Vài phút sau, anh lấy ba lô và chiếc xe đạp trong thùng xe xuống rồi theo con đường mòn, đạp một mạch 15km đến hẻm núi Blue John Canyon. Tại đó, Ralston dựng chiếc xe đạp vào một thân cây bách, khoác ba lô lên vai. Dự định của anh là vượt qua hẻm núi Blue John Canyon rồi quay trở lại chỗ để xe đạp bằng cách vòng qua hẻm núi Horseshoe Canyon.

Trong ba lô của Ralston, ngoài 2 cái bánh burritos - là loại thức ăn phổ biến của người Mexico gồm bột mì nướng cuộn với đậu và thịt heo xay - thì còn có 1 bình đựng 4 lít nước, 1 bộ bông băng sơ cứu, 1 máy quay video, 1 máy chụp hình, 1 con dao đa năng và cuộn dây thừng cùng những chiếc móc chuyên dùng để leo núi.

Ralston đang nói lời trăn trối với gia đình và bạn bè (ảnh cắt từ camera).
Ralston đang nói lời trăn trối với gia đình và bạn bè (ảnh cắt từ camera).

Anh nói: "Theo dự kiến, tôi sẽ mất khoảng 4 tiếng để vượt qua hẻm núi Blue John Canyon. Đây là một trong những nơi hoang vu nhất nước Mỹ vì không đường sá, không dân cư, không nguồn nước. Nhiệt độ ban ngày xấp xỉ 50 độ C nên chỉ những cây xương rồng, lũ rắn đuôi chuông, bọ cạp và kỳ đà núi là có thể tồn tại…".

11 giờ trưa, Ralston lên đến đỉnh hẻm núi Blue John Canyon. Trước mặt anh là một cái vực, bề ngang khoảng 1m, dài hơn 60m và sâu 23m. Bên kia vực có một tảng đá lớn nhô ra, nhìn khá chắc chắn. Tuy nhiên, khi Ralston vừa nhảy qua thì tảng đá bỗng dưng lật nghiêng khiến anh rơi xuống một gờ đá khác, nằm cách miệng vực khoảng 3m. Họa vô đơn chí, tảng đá sau khi lật nghiêng cũng rơi xuống, ép sát cánh tay phải của anh lúc ấy đang tựa vào vách vực khiến anh không thể nào rút tay ra được.

Nhớ lại chuyện này, Ralston nói: "Trong đời tôi, chưa bao giờ tôi ân hận như lần ấy. Nếu như trước lúc đến Blue John Canyon, tôi mang theo chiếc điện thoại di động thì chắc chắn tôi đã được cứu sống. Tôi sẽ không phải chịu đựng 127 giờ kinh hoàng và phải mất một cánh tay.

Sinh ngày 27-10-1975 tại thành phố Marion, bang Ohio, Mỹ, Aron Lee Ralston đã tốt nghiệp kỹ sư ngành cơ khí nhưng leo núi là niềm đam mê của anh. Theo Ralston, anh quyết tâm chinh phục 44 ngọn núi ở bang Colorado - trong đó ngọn cao nhất là 4.270m.

Anh nói: "Khi quyết định vượt qua hẻm núi Blue John Canyon, tôi không báo cho ai, kể cả cha mẹ tôi và bạn bè nên không ai biết tôi bị mắc kẹt. Thoạt đầu, tôi dùng những chiếc móc, cố định vào các kẽ nứt trên vách đá làm điểm tựa rồi dùng sợi dây leo núi buộc vòng qua tảng đá, lấy hết sức để dịch chuyển nó nhưng không kết quả. Tôi cũng đã cố hét lên thật lớn, may ra có người nghe thấy nhưng rồi tôi nhận ra rằng đó là một sai lầm đáng sợ. Tiếng hét của tôi tan biến giữa hai vách đá, còn tôi thì tự làm kiệt sức mình". Sau này, các nhà cứu hộ cho biết tảng đá đè lên cánh tay Ralston nặng 362kg.

Cuộc chiến sinh tồn

Ngày thứ nhất trôi qua, Ralston chỉ ăn nửa cái bánh burritos và uống 1 lít nước. Anh nói: "Nỗi lo lắng lớn nhất của tôi là nước vì trong sa mạc, người ta chỉ có thể sống được từ 2 đến 3 ngày nếu không có nước". Lúc ấy, Ralston vẫn hy vọng một ai đó sẽ nhìn thấy anh và sẽ cứu anh vì thỉnh thoảng cũng có khá nhiều du khách đến Blue John Canyon để chụp hình.

Một phần hẻm núi Blue John Canyon, nơi Ralston gặp nạn.
Một phần hẻm núi Blue John Canyon, nơi Ralston gặp nạn.

Tuy nhiên, niềm hy vọng nhanh chóng biến thành nỗi thất vọng bởi lẽ du khách chỉ đến chân hẻm núi chứ không ai leo lên đỉnh nếu không có sự trợ giúp của những nhà leo núi chuyên nghiệp.

Sáng ngày thứ 2 kể từ khi bị mắc kẹt, Ralston nảy ra một ý nghĩ: Đó là dùng lưỡi dao khoét vào tảng đá, ngay chỗ đè lên cánh tay anh. Theo đánh giá của Ralston, chỉ cần khoét đi một lớp chừng 3cm là anh có thể rút tay ra được nhưng suốt 8 tiếng đồng hồ sau đó, kết quả chỉ gồm một nhúm bột đá vì nó là đá granite, còn lưỡi dao của Ralston vừa nhỏ, lại vừa làm bằng loại thép bình thường.

Cuối ngày thứ tư, nước hết, thức ăn cũng hết. Ralston đôi lần rơi vào trạng thái mê sảng và anh biết là mình sẽ chết. Bà Connie, mẹ Ralston kể: "Sáng hôm nó đi, nó chỉ mặc chiếc quần short và chiếc áo thun nên tôi nghĩ nó không đi đâu xa. Đến tối không thấy nó về rồi qua hôm sau vẫn không thấy nó, điện thoại nhưng không nghe nó trả lời, gọi bạn bè nó cũng chẳng ai biết nó ở đâu, tôi vào phòng nó và khi biết nó mang theo bộ đồ leo núi, tôi báo cảnh sát…".

Nhận được lời cầu cứu của gia đình Ralston, cảnh sát nhận định anh chỉ quanh quẩn trong vùng nên một mặt, họ thông tin cho lực lượng kiểm lâm để cùng phối hợp tìm kiếm. Mặt khác họ cho trực thăng bay quan sát xung quanh khu vực Công viên quốc gia Canyonlands, nơi có hẻm núi Blue John Canyon và hẻm núi Horseshoe Canyon đồng thời trên kênh truyền hình địa phương, cảnh sát đưa ảnh Ralston với lời đề nghị nếu ai nhìn thấy anh thì báo cho họ.

Chiều ngày thứ hai kể từ khi Ralston mất tích, trực thăng cảnh sát phát hiện chiếc xe bán tải của Ralston ở lối vào Công viên quốc gia Canyonlands nhưng lại không nhìn thấy chiếc xe đạp dựng cạnh một thân cây bách vì tán cây rậm rạp che khuất. Hơn nữa, xe đạp lại để cách chiếc xe bán tải 15km nên cảnh sát không nghĩ anh đến hẻm núi Blue John Canyon.

Theo đại úy Kyle Ekker, chỉ huy cảnh sát hạt Wayne, có thể Ralston vào công viên rồi lạc trong đó và cũng có thể anh đã gặp nạn bởi lẽ Công viên quốc gia Canyonlands có diện tích lên đến 462km vuông với những cánh rừng rậm rạp nối tiếp nhau, những núi cao, đầm lầy và những vực sâu, chưa kể đó còn là lãnh địa của loài gấu nâu nổi tiếng hung dữ và loài sói rừng cùng vô số những động vật có nọc độc khác.

Đại úy Kyle Ekker cho biết ông đã huy động 20 cảnh sát, 10 lính cứu hỏa và 50 người tình nguyện, tìm kiếm suốt 2 ngày trong Công viên quốc gia Canyonlands nhưng không phát hiện một dấu vết gì của Ralston.

Bước qua ngày thứ 5, Ralston bắt đầu phải uống nước tiểu của mình. Cánh tay phải của anh lúc ấy hầu như không còn cảm giác gì nữa vì máu không lưu thông được. Ralston nói: "Biết rằng mình sẽ chết, tôi lấy cái máy quay phim đặt ở phía đối diện rồi bật nút khởi động".

Trước ống kính, anh kể về việc anh bị rơi xuống vực, bị một tảng đá lớn đè lên tay, không thoát ra được. Anh nhắc lại những lần leo núi của mình rồi nói lời xin lỗi cha mẹ, vĩnh biệt bạn bè. Tiếp theo, bằng mũi dao, Ralston khắc họ tên, ngày sinh tháng đẻ của mình và ngày gặp nạn lên tảng đá oan nghiệt cùng số điện thoại của cha mẹ anh, của những người bạn thân nhất với anh. Ralston nói: "Tôi hy vọng một ngày nào đó, khi người ta tìm thấy xác tôi, họ sẽ hiểu vì sao tôi chết".

Nhát cắt cuối cùng

Sáng ngày thứ 6 kể từ khi rơi xuống vực, Ralston tỉnh dậy trong tình trạng kiệt sức. Anh kể: "Miệng tôi khô rát vì thiếu nước. Tôi cố gắng tiểu ra để uống nhưng chẳng có giọt nào. Tôi biết rằng nếu không nhanh chóng quyết định thì tôi sẽ chẳng bao giờ có thể thực hiện được vì càng lúc tôi càng thấy mình rất yếu".

Năm 2007, Ralston quay lại cái vực nơi anh phải tự cắt cụt cánh tay.
Năm 2007, Ralston quay lại cái vực nơi anh phải tự cắt cụt cánh tay.

Quyết định của Ralston là anh sẽ tự cắt đứt cánh tay phải để thoát khỏi tảng đá. Trước đó, lúc nhìn lên trên, từ chỗ anh gặp nạn đến đỉnh vực chỉ cao khoảng 3m nhưng không có chỗ trèo lên vì nó gần như dựng đứng, còn nhìn xuống đáy vực khoảng 20m, có một cái ngách, ăn thông ra ngoài. Với 1 cánh tay, việc trèo lên xem ra khó hơn là leo xuống.

Ralston kể tiếp: "Tôi lấy một đoạn dây thừng buộc chặt vào phần trên khuỷu tay để ngăn không cho máu chảy. Tiếp theo, tôi dùng dao cắt vào phần dưới bắp tay, ngay sát khuỷu tay. Tôi không thấy đau lắm vì nó đã hoại tử do bị tảng đá đè lên, dẫn đến thiếu máu".

Cắt xong lớp cơ và gân, Ralston mới nhận ra rằng điều đó chẳng giải quyết được gì vì xương cẳng tay vẫn còn nguyên vẹn, mà lưỡi dao đa năng thì không thể cắt được xương. Bằng một cục đá, Ralston đập vỡ xương trong sự đau đớn kinh hoàng vì các dây thần kinh trong ống xương vẫn hoạt động.

Anh kể: "Tôi có cảm giác như cánh tay tôi bị nhúng vào một nồi nước sôi, cháy bỏng. Bây giờ chỉ còn một vài lớp cơ và một chút da. Tôi nghiến răng... Nhìn thấy cánh tay nằm lạc lõng dưới tảng đá, tôi vẫn không tin nó là của tôi…".

Cuối cùng, với sợi dây thừng, anh tụt xuống đáy vực rồi theo cái ngách, ra ngoài. Mặc dù hầu như không còn một chút sức lực nào nữa nhưng viễn cảnh sống sót đã giúp Ralston bước đi vì anh biết từ đó đến chỗ để xe đạp, còn chừng 3km nữa.

May mắn cho Ralston, ra khỏi hẻm núi được một đoạn thì một gia đình du khách người Hà Lan là ông Eric và bà Monique Meijer cùng đứa con trai Andy nhìn thấy anh. Ông Eric kể: "Chúng tôi vừa chụp hình xong, đang định quay lại chỗ để xe thì thấy một thanh niên, tay bị cụt, máu vẫn đang nhỏ giọt. Anh ta đưa cánh tay lành lặn lên, vừa khóc vừa kêu: "Giúp tôi, giúp tôi với".

Ngay lập tức, gia đình Eric nhận ra thanh niên đó chính là Ralston vì trước lúc vào hẻm núi, họ đã được kiểm lâm cho xem hình. Ông Eric kể tiếp: "Tôi bảo vợ con tôi chạy đến chỗ để xe, lái nó lại. Còn tôi ở với anh ta, cho anh ta ăn và uống nước".

Một may mắn nữa: Trên đường đến chỗ để xe, bà Monique Meijer nhìn thấy một trực thăng tuần tra của cảnh sát bay thấp trên đầu nên bà dùng chiếc nón, vẫy gọi. 20 phút sau, Ralston được đưa đến bệnh viện Moab. Theo các bác sĩ, nếu gia đình Eric không gặp được anh thì chỉ khoảng 2 tiếng sau, Ralston sẽ chết vì anh đã mất 38% lượng máu trong cơ thể.

Theo phóng viên truyền hình Tom Brokaw đi theo đội cứu hộ, phải mất 13 người cùng một cái tời và 1 kích thủy lực mới di chuyển được tảng đá đè lên cánh tay Ralston. Cánh tay sau đó được hỏa táng, tro của nó được trao lại cho Ralston.

Simon Lambert, bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật cánh tay giải thích: "Với Ralston, do tảng đá nặng 362kg đè lên cánh tay suốt hơn 5 ngày nên các mô cơ đều đã chết, dây thần kinh cũng bị tổn thương. Tảng đá khi ấy có vai trò như "thuốc gây tê"... Quyết định đập vỡ xương của Ralston là đúng nhưng nếu có chút kiến thức, anh sẽ cắt ngay ở khớp. Như vậy, sẽ không phải chịu đau đớn”.

Năm 2007, Ralston quay lại cái vực ở hẻm núi Blue John Canyon, nơi anh đã cắt cụt tay. Anh nói: "Sau khi đội cứu hộ lấy cánh tay của tôi, họ vẫn để tảng đá nằm nguyên ở đó, dưới góc tảng đá vẫn còn vết thâm của máu. Nhìn thấy nó, nước mắt tôi trào ra vì cái giá phải trả quá đắt cho một chuyến leo núi liều lĩnh, xem thường mọi quy tắc an toàn…".

Vũ Cao (theo The Traveller Magazine)

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.