Bóng ngựa dưới trăng mờ
Đêm ấy đã khuya, ông Chương thấy một vùng ánh sáng chói lóa xuất hiện, gọi mời. Ông ngồi dậy, dắt con ngựa đi như bị sai khiến. Một thảo nguyên mênh mông đẹp như trong cổ tích hiện ra trước mắt. Hình như, đang là buổi sáng, vì ông ngửi thấy mùi nắng mới và có tiếng gió bên tai. Ông vừa đi vừa nghĩ. Con ngựa chợt hí lên rồi tung bờm phi nước đại.