Nhắc đến Trầm Hương, bạn đọc sẽ nghĩ ngay đến nhà văn chuyên về đề tài chiến tranh cách mạng và dòng tiểu thuyết tư liệu. Phóng viên Văn nghệ Công an có cuộc trao đổi với bà về chuyện nghề, chuyện viết cũng như giá trị của các nhân vật đối với nhà văn.
“Khôi nguyên Lửa Mới” Vũ Thanh Lịch, như tôi đã nhận xét, phản ánh “mỹ tục”, “truyền thống” của Văn nghệ Quân đội - một địa chỉ uy tín hiện nay trên văn đàn Việt, nơi cất cánh của nhiều tài năng văn chương, đặc biệt là phái đẹp...
Lâu nay người ta vẫn cho rằng trong giới viết lách, chỉ có các nhà báo mới dễ bị rơi vào vùng nguy hiểm. Nhưng không hẳn vậy, các nhà văn, những người vốn được coi là có một nghề nghiệp thanh bình, êm ái, đã có người rơi vào hiểm nguy bởi nghề nghiệp của mình, thậm chí là bị đe dọa tới tính mạng bởi những trang viết của anh ta.
Như một mê đắm, Phương Huyền và Tiểu Quyên miệt mài theo đuổi nghiệp viết, thăng trầm với con chữ. Gọi họ là nhà báo cũng đúng mà bảo là người viết văn cũng chẳng sai. Bởi, viết với họ là một phần máu thịt, là khí trời của cuộc sống.
Nhà văn là người đi nhiều nơi, nhiều chốn. Đi để quan sát, chiêm nghiệm và tất nhiên, còn có cả ghi chép lời ăn tiếng nói của nhân dân đặng làm phong phú thêm vốn từ.
Mở cuốn sách anh Phê tặng ra đọc. Và tôi đã giật mình: Đây là cuốn ký sự hấp dẫn vì nó được viết từ những trang nhật ký từ 56 năm trước! Thế là tôi bị cuốn hút theo từng trang nhật ký ấy…