Săn mây Đỉnh Quế
Đêm ấy trăng rất sáng, trời không gió, cây lá không lay, tôi không thở. À không, hình như có thở, nhưng rất khẽ. Cô gái đi bên tôi đã thôi tíu ta tíu tít. Bờ vai chạm vào nhau mà không ai nói câu nào. Khi lên đến đỉnh dốc, cô gái đột nhiên choàng tay luồn qua lưng tôi. Muốn hay không tôi cũng chẳng thể rút tay cô ra, gần như choàng tay đỡ lấy lưng cô. Xuống dốc, tất cả sẽ khuất sau lưng, khuất sau núi đồi và khuất sau những tán lá rừng. Sẽ không ai thấy gì.