Ngày ấy, chúng tôi (bao gồm Ánh Biếc, Lưu Trọng Văn và Châu La Việt) đều sàn sàn tuổi 15,16, đều đang là thư sinh tại Hà nội, và đều cùng rất yêu thơ (vì yêu thơ nên mới tìm đến nhau chứ!)...
Nhanh thế, mới đó đã 47 năm. Bài thơ tôi viết năm 16 tuổi, mạnh dạn gửi đến Báo Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam. Thời gian ngắn sau, tôi lên đường nhập ngũ và đi vào mặt trận…
Thành công với những tiểu thuyết viết về người lính như “Mai-pi-muôn”, “Nơi không có mùa đông”, “Những tầng cây săng lẻ”, “Một buổi sáng nhiều chim”… Châu La Việt chia sẻ rằng, anh cảm ơn những năm tháng là người lính, bởi chặng hành trình đầy gian khổ thiếu thốn ấy lại chính là một động lực, một nguồn sống để những người viết như anh được chiêm nghiệm, được hồi ức và được sống thêm những ngày tháng có ý nghĩa trong thời bình. Đầu tháng 12 này, anh đã xuất bản cuốn tiểu thuyết thứ 6 của mình mang tên “Tiếng chim hót lánh lót trong rừng”. PV Báo CAND đã có cuộc trao đổi với nhà văn Châu La Việt.