Lời sám hối... muộn
Bóng đen cuống cuồng vơ quần áo lao vút ra khỏi cửa. Hải ngồi lặng như pho tượng nước mắt tuôn rơi lã chã. Oán ai đây? Trách ai đây? Còn mặt mũi nào để gặp lại người yêu. Mấy ngày liền Hải nằm liệt trên gường, không ăn, không uống; nhiều lúc Hải muốn chết quách cho thoát khỏi sự khổ đau, dằn vặt. Thủy biết tội mình nên đến quỳ bên giường năn nỉ xin tha tội và tự thú: “Vì quá yêu nên không dằn lòng được, dù sao cũng lỡ rồi xin Hải chấp nhận tổ chức cưới”.