Cuộc chiến kiểm soát súng ở Mỹ:

Sự thất bại dai dẳng của nền chính trị thực dụng nhất thế giới

Hàng chục ngàn người chết vì súng mỗi năm, trong đó có nhiều trẻ em, vẫn chưa đủ làm thức tỉnh những cái đầu “lạnh tanh” của nước Mỹ. Họ có thể xúc động rơi lệ trước cái chết của những đứa trẻ vô tư, nhưng khi các nhà vận động cấm vũ khí sát thương yêu cầu họ bỏ phiếu, lập tức họ bỏ phiếu chống lại ngay. Đó là một sự thất bại dai dẳng của nền chính trị chuyên nghiệp và thực dụng bậc nhất thế giới trước vấn nạn bạo lực súng đạn.

Vấn nạn đặc thù của xã hội Mỹ

Theo thống kê của Cơ quan kiểm soát dịch bệnh và tội phạm Mỹ (CDC), trung bình mỗi năm ở Mỹ có khoảng 33.500 người chết vì súng đạn, tương đương số người chết vì tai nạn giao thông. Trong đó, hơn 10.000 người bị bắn chết, khoảng 20.000 người tự sát bằng súng. Tổng cộng có đến gần 100.000 người Mỹ sẽ chết hoặc bị thương vì súng.

Nói cách khác, tỉ lệ người Mỹ chết vì súng đạn chiếm gần 11 trên 100.000 dân. Cứ trung bình 15 phút ở Mỹ có 1 người chết vì súng đạn. Ngay cả những quốc gia được cho là nguy hiểm nhất, có chiến tranh và thương vong cao, nhưng con số dân thường chết vì súng đạn cũng còn thấp hơn nhiều.

Chẳng hạn như Iraq, nơi bạo lực súng đạn và cả bom kéo dài dai dẳng, con số thương vong tính bình quân mỗi năm chưa bằng môt nửa, còn năm cao nhất (2006-2007) cũng chưa đến con số 30.000. Hay Syria, nơi đang diễn ra cuộc nội chiến giữa phiến quân nổi dậy và quân đội chính phủ, và cuộc chiến chống IS, số thương vong vì súng, đạn, bom mỗi năm cũng không bằng một nửa ở Mỹ.

Tổng thống Barack Obama rơi nước mắt khi nói về thảm họa súng đạn ở Mỹ và kêu gọi người dân chung tay kiểm soát súng.
Tổng thống Barack Obama rơi nước mắt khi nói về thảm họa súng đạn ở Mỹ và kêu gọi người dân chung tay kiểm soát súng.

Bạo lực súng đạn được hiểu theo nghĩa rộng bao gồm những vụ bắn giết, thanh toán nhau bằng súng giữa các nhóm thanh thiếu niên, những vụ xả súng giết người hàng loạt của những kẻ bệnh hoạn, những vụ tự sát bằng súng, và cả bạo lực gia đình. Nhưng khi nói đến bạo lực súng đạn ở Mỹ, người ta lại thường chỉ nói đến xả súng giết nhiều người. Đây cũng là một hiện tượng mang tính đặc thù của Mỹ, và hiện tượng đó đang trở nên đáng báo động.

Ngày nay, khi nói đến xả súng hàng loạt ở Mỹ, giới chính khách và các nhà vận động kiểm soát súng thường nhắc đến vụ xả súng tại Trường Tiểu học Sandy Hook, không chỉ vì mức độ nghiêm trọng, số lượng thương vong cao, mà còn vì đây là vụ việc gây chấn động lớn ở nước Mỹ, được xem như là một vụ thảm sát, và xảy ra ngay trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Barack Obama, người có nhiều nỗ lực thúc đẩy việc kiểm soát súng.

Theo báo cáo của cảnh sát, vụ xả súng này có đến 20 học sinh lớp 1 (độ tuổi 6-7 tuổi) thiệt mạng, cùng với 7 giáo viên và trợ giáo. Hung thủ tên Adam Lanza cũng tự sát bằng một phát đạn vào đầu. Cảnh sát cho biết, trước khi đến Trường Sandy Hook gây ra thảm án, Lanza đã bắn chết mẹ mình tại nhà ở cách trường không xa.

Người ta thống kê, trong 3 năm rưỡi kể từ sau vụ Sandy Hook, ở Mỹ đã xảy ra 1.000 vụ bắn giết bừa bãi, trong đó xả súng nơi công cộng gây thương vong lớn là 19 vụ. Và vụ Sandy Hook cũng là một trong những sự kiện đáng buồn trong lịch sử súng đạn của nước Mỹ. Đó là vụ xả súng học đường tồi tệ nhất, làm chết nhiều người nhất, chủ yếu là học sinh nhỏ tuổi.

Kể từ vụ xả súng tại Trường Tiểu học Cleveland tháng 1-1989 (chết 5 học sinh lớp 1), đến vụ xả súng tại Trường Trung học Littleton năm 1999 (chết 13 người, 20 người bị thương), sang đầu thế kỷ XXI liên tục xảy ra các vụ xả súng nghiêm trọng, như vụ Virginia Tech vào năm 2007 làm chết 32 người và bị thương 17 người; vụ tấn công gần Đại học California tại Santa Barbara vào năm 2014 làm chết 6 học sinh và bị thương 14; đến vụ bắt giết tại trường Đại học Cộng đồng Umpqua ở Roseburg, bang Oregon, vào năm 2015 làm chết 9 người, bị thương 9. Danh sách còn dài nữa.

Với người Mỹ, súng là vật sở hữu “bất ly thân”.
Với người Mỹ, súng là vật sở hữu “bất ly thân”.

Sau vụ xả súng tại Trường Tiểu học Sandy Hook, đích thân Tổng thống Obama đã đến hiện trường để an ủi, động viên gia đình các nạn nhân xả súng. Chứng kiến nỗi đau vì mất con của các bậc phụ huynh Trường Sandy Hook, Tổng thống Obama đã quyết tâm phải “làm cái gì đó” để thay đổi tình trạng bạo lực súng đạn đang ngày càng trở nên nghiêm trọng này.

Và khi chứng kiến vụ xả súng tại một hộp đêm ở Orlando hồi tháng 6-2016 giết chết 49 người do một tay súng tự xưng là có liên hệ với IS thực hiện, một câu hỏi được đặt ra: “Tại sao điều này cứ tiếp tục xảy ra?”.

Loay hoay tìm giải pháp

Có một câu chuyện khá khôi hài được báo chí Mỹ nêu ra, trong đó người ta lấy điển hình Australia ra để làm “tấm gương” và muốn nước Mỹ cũng làm theo. Khôi hài là bởi vì quy mô sử dụng súng của người Australia quá nhỏ so với Mỹ, số lượng vụ việc liên quan đến súng và số nạn nhân tử vong vì súng cũng quá nhỏ so với Mỹ.

Câu chuyện ở Australia bắt đầu từ vụ việc một gã đàn ông đang trong tâm trạng bực tức mang một khẩu súng trường AR-15 đi vào điểm di tích lịch sử đang có đông khách tham quan vào năm 1996, xả súng vào quán cà phê và cửa hàng bán quà lưu niệm trong khuôn viên di tích làm 35 người chết, 19 người nguy kịch. Ngay sau đó, các lãnh đạo bảo thủ của Australia lập tức đẩy nhanh việc cải cách luật về súng đạn.

Một trong những điểm mới quan trọng trong việc cải cách luật đó là nhà nước bỏ tiền ra thu mua trở lại 600.000 khẩu súng trường bán tự động và các loại súng trường khác. Những khẩu súng này sau đó được mang đi nấu chảy để lấy kim loại. Tổng cộng, Chính phủ Australia đã thu hồi và tiêu hủy khoảng một triệu khẩu súng như thế. Và cũng từ đó, tình trạng xả súng bừa bãi ở Australia giảm hẳn, hầu như không còn nữa.

Trong khi đó, nước Mỹ có số lượng súng các loại lưu hành trong dân chúng cao nhất thế giới, và cho đến nay vẫn giẫm chân tại chỗ sau mỗi lần xảy ra một vụ xả súng. Cuộc tranh cãi dai dẳng ở nước Mỹ hiện nay không phải để làm sao chấm dứt được tình trạng sở hữu súng đạn tràn lan, để làm sao chất dứt những vụ bắn giết hàng loạt, mà chủ yếu người ta tranh cãi làm thế nào để ngăn chặn các vụ xả súng hàng loạt để giảm bớt số thương vong.

Liệu một luật mới về súng có giúp giảm được các vụ xả súng như thế hay không? Giới chuyên môn cho rằng, tập trung quá nhiều sự quan tâm vào các vụ xả súng được báo chí đăng trên tin tức hằng ngày cũng là một điều không tốt. Vấn nạn súng của Mỹ không chỉ có xả súng.

Súng trường tấn công đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng nước Mỹ, cho dù bản thân loại súng này chỉ tham gia vào 3% số vụ bắn giết. Từ khi nước Mỹ ban hành luật cấm vũ khí tấn công vào năm 1994 (hết hiệu lực vào năm 2004), rồi sau đó là luật quy định về khai báo nhân thân người sở hữu súng, tranh cãi xung quanh vấn đề sở hữu súng chưa bao giờ dứt.

Người ta tranh cãi về nhiều khía cạnh liên quan đến súng, như quyền sở hữu súng đã được Hiến pháp quy định, tranh cãi về những quy định pháp luật hạn chế việc sử dụng súng, như cấm sử dụng súng trường tấn công, về mức độ hạn chế kích cỡ băng đạn, về những thủ tục bắt buộc người sở hữu súng phải tuân thủ,… Kẻ ủng hộ, người phản đối.

Chung quy những người ủng hộ việc hạn chế súng đạn đứng trên lập trường cho rằng việc sử dụng súng tràn lan và kích cỡ băng đạn không hạn chế là nguyên nhân hàng đầu gây ra số thương vong cao vì súng đạn mỗi năm. Điều này về cơ bản đúng. Nhưng đi tìm nguyên nhân sâu xa dẫn đến những vụ bắn giết hàng loạt là một việc tốn nhiều thời gian. Xã hội Mỹ đầy rẫy những bất công, kỳ thị màu da.

Các nạn nhân vụ thảm sát tại Trường Tiểu học Sandy Hook gây chấn động nước Mỹ.
Các nạn nhân vụ thảm sát tại Trường Tiểu học Sandy Hook gây chấn động nước Mỹ.

Ngay vào thời điểm hiện tại, ở thành phố Milwaukee, bang Connecticut, người dân biểu tình rầm rộ để phản đối tình trạng cảnh sát da trắng bắn giết người da đen. Súng được sử dụng như một phương tiện cưỡng chế bảo vệ pháp luật, để trấn áp tội phạm, đồng thời súng cũng gây ra tội ác gây phẫn nộ trong xã hội. Một nhà vận động kiểm soát súng nói rằng, ngay cả các tổ chức vận động kiểm soát súng hàng đầu nước Mỹ, khi nói đến việc cấm vũ khí tấn công cũng phản đối, vì quan điểm của họ là không phải cấm, mà phải làm sao “giảm số thương vong”.

Sự thất bại của nền chính trị

Một danh hài Mỹ, Samantha Bee, đã đặt câu hỏi: Vì sao hết thành phố này đến thành phố khác của Mỹ đều phải chứng kiến những vụ xả súng gây chết người hàng loạt? Một trong những lý do được mang ra để lý giải, đó là luật về súng của Mỹ quá lỏng lẻo, nếu không nói là thiên vị hẳn cho những nhà sản xuất súng. Nếu thật sự muốn dẹp nạn bạo lực súng đạn, nước Mỹ hẳn sẽ làm được, và họ không phải không có giải pháp.

Vấn đề là họ không muốn làm thế. Cả nền chính trị của nước Mỹ đã thất bại trong cuộc chiến chống lại thảm kịch do súng gây ra hằng năm. Dường như có một lằn ranh bất di bất dịch đã ngăn họ vượt qua khi bàn đến chuyện cấm sử dụng súng trường tấn công hay hạn chế kích cỡ băng đạn.

Những người vận động kiểm soát súng ở Mỹ chua chát thừa nhận rằng, sự thất bại của nước Mỹ trong vấn đề này không chỉ do người Mỹ quá coi trọng quyền sở hữu súng của cá nhân, mà còn vì một lý do hết sức quan trọng khác mà không nói ra ai cũng biết: Đó là lợi ích của ngành công nghiệp vũ khí ở Mỹ quá lớn, và giới chủ sản xuất vũ khí có những người bạn, những người đại diện cho lợi ích nhóm của họ trong Quốc hội Mỹ.

Tổng thống Bill Clinton từng là người tiên phong kiểm soát súng ở Mỹ. Năm 1994, ông đã thúc đẩy Quốc hội thông qua Luật Cấm vũ khí tấn công. Thế nhưng, trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm đó, đảng Dân chủ của ông thất cử, đảng Cộng hòa giành quyền kiểm soát cả hai viện Quốc hội, cuộc chiến kiểm soát súng bắt đầu trở nên khó khăn hơn.

Các nhóm vận động kiểm soát súng lánh xa dần việc cấm vũ khí tấn công, đơn giản vì quá khó. 10 năm sau, tuy số vụ phạm tội liên quan đến súng trường tấn công có giảm đi nhưng rốt cuộc quyết tâm chính trị để kiểm soát việc sở hữu súng đã thất bại, với việc Luật Cấm vũ khí tấn công bị chấm dứt hiệu lực vào năm 2004, dưới chính quyền của Tổng thống George W. Bush, người thân thiện với giới công nghiệp sản xuất súng và chống luật kiểm soát súng.

Đến thời Tổng thống Obama, ý tưởng về việc cải cách luật về súng đạn đã được khơi dậy sau khi ông Obama chứng kiến vụ thảm sát học sinh tại Trường Tiểu học Sandy Hook. Nhưng những nỗ lực của ông Obama cho đến nay xem ra vẫn chưa đưa đến một kết quả cụ thể nào. Thế giới vẫn chưa quên những giọt nước mắt lăn trên khóe mắt nhà lãnh đạo quyền lực nhất thế giới khi ông phát biểu trước công chúng Mỹ kêu gọi mọi người cùng hành động để chống lại nạn bạo lực súng đạn hồi đầu tháng 1-2016.

Cả nước Mỹ xúc động trước bài phát biểu quá thuyết phục và những giọt nước mắt trước công chúng của ông. Nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại đó. Ngay bên trong nội bộ Nhà Trắng cũng không hoàn toàn ủng hộ Tổng thống Obama trong vấn đề này.

Ứng cử viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton cũng lên tiếng kêu gọi kiểm soát súng tốt hơn. Nhưng, các cố vấn của bà Clinton cũng không quên cảnh giác bà, chuyện súng đạn là chuyện rất gay cấn và rất khó, không khéo nó làm hỏng đại cuộc của bà như chơi.

Nguyên Khang (tổng hợp)

Các tin khác

Hai chiếc điện thoại và cuộc truy đuổi liên lục địa

Hai chiếc điện thoại và cuộc truy đuổi liên lục địa

Hai chiếc điện thoại bị thu giữ trong một vụ án ma túy tại một thị trấn nhỏ của Thụy Điển cuối năm 2023 đã dẫn các điều tra viên lần theo dấu vết của một mạng lưới tội phạm xuyên ba châu lục, hoạt động từ Bắc Âu tới Đông Nam Á và Australia.

Cuộc mặc cả 24 tỷ USD và bài toán của Iran

Cuộc mặc cả 24 tỷ USD và bài toán của Iran

Phát biểu mới đây của cố vấn lãnh đạo tối cao Iran Mohsen Rezaei rằng một thỏa thuận với Mỹ chỉ có thể đạt được nếu Washington giải ngân 24 tỷ USD tài sản bị phong tỏa đã mở ra một câu hỏi lớn hơn: Iran đang có bao nhiêu tiền bị giữ ở nước ngoài, vì sao họ không thể lấy lại, và số tiền đó có thể giúp hồi sinh một nền kinh tế đang kiệt sức?

Tranh cãi về việc bổ nhiệm tân giám đốc Mossad

Tranh cãi về việc bổ nhiệm tân giám đốc Mossad

Việc bổ nhiệm người đứng đầu các cơ quan an ninh ở Israel hiếm khi diễn ra mà không có những cuộc đấu đá hậu trường. Tuy nhiên, quá trình phê chuẩn Thiếu tướng Roman Hofman vào chức vụ giám đốc Cơ quan tình báo Mossad đã trở thành một cuộc đối đầu pháp lý chưa từng có tiền lệ. việc Thủ tướng Benjamin Netanyahu đề cử ông đã gây chia rẽ trong giới lãnh đạo cấp cao của đất nước.

Nghi án lộ tài liệu mật tại Phủ Tổng thống Pháp

Nghi án lộ tài liệu mật tại Phủ Tổng thống Pháp

Cơ quan công tố Pháp đang điều tra một số quân nhân và cá nhân dân sự bị nghi thiết lập cấu trúc hoạt động dưới dạng công ty tư nhân nhằm khai thác, trao đổi trái phép thông tin mật và trang bị quân sự.

Biến tướng ăn xin đường phố

Biến tướng ăn xin đường phố

Núp bóng dưới danh nghĩa “khối nghỉ hè” đi làm thêm, những đứa trẻ đang lang thang ăn xin, bán vé số ở các khu phố, chợ đêm luôn có cha mẹ hoặc một tổ nhóm phía sau điều khiển và chỉ đạo. Đồng tiền kiếm được trên thân xác và sức lao động của trẻ em trở thành nỗi nhức nhối chưa có lời giải trong nhiều năm nay…

Nước Pháp và những “cánh cửa số” quên chưa khóa

Nước Pháp và những “cánh cửa số” quên chưa khóa

Hàng chục triệu dữ liệu gắn với giấy tờ định danh - hộ chiếu, căn cước, thẻ cư trú - được rao bán công khai trên một diễn đàn tội phạm mạng hôm 16/4. Người rao bán ẩn danh sau tài khoản “breach3d” tuyên bố dữ liệu lấy từ ANTS, cơ quan chính phủ phụ trách cấp thẻ căn cước, hộ chiếu, thẻ cư trú, giấy phép lái xe và đăng ký xe tại Pháp. Ít ngày sau, Bộ Nội vụ Pháp xác nhận vụ việc và mở điều tra. Vụ việc không phải là một hiện tượng đơn lẻ, mà nối vào chuỗi sự cố an ninh mạng nhằm vào các cơ sở dữ liệu công của Pháp từ cuối năm 2025.

Trung Đông và Bắc Phi cùng hợp tác chống tội phạm mạng

Trung Đông và Bắc Phi cùng hợp tác chống tội phạm mạng

Trong một thế giới mà tội phạm mạng không còn biên giới, việc đối phó với chúng đòi hỏi sự chung tay toàn cầu. Khu vực Trung Đông và Bắc Phi (MENA), nơi ghi nhận mức tăng chóng mặt của các cuộc tấn công mạng, vừa chứng kiến một chiến dịch hợp tác chưa từng có trong lịch sử: Chiến dịch Ramz.

Vẫn sôi động “chợ đen” động vật hoang dã

Vẫn sôi động “chợ đen” động vật hoang dã

Núp bóng dưới các tên gọi “hội sinh vật cảnh, CLB giải cứu, nhóm yêu động vật...” nhưng thực tế, phía sau đó là cảnh buôn bán, trao đổi động vật hoang dã bằng các mật danh, từ lóng. Sự bùng nổ các khu “chợ ảo” bán hàng thật, không chỉ tiếp tay tận diệt muông thú mà còn tiềm ẩn hiểm họa lây lan dịch bệnh...

Đốt cả sự nghiệp trên làn khói trắng

Đốt cả sự nghiệp trên làn khói trắng

Khi vụ việc ca sĩ Miu Lê còn đang phả hơi nóng hầm hập trên các phương tiện thông tin đại chúng, giới giải trí lại rúng động bởi việc Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP Hồ Chí Minh bắt quả tang ca sĩ Long Nhật (Đinh Long Nhật) và Sơn Ngọc Minh đang tàng trữ và sử dụng trái phép chất ma túy.

Vén màn thủ đoạn buôn lậu vàng xuyên biên giới

Vén màn thủ đoạn buôn lậu vàng xuyên biên giới

Trong dòng người qua lại tấp nập nơi cửa khẩu biên giới Tây Nam, những chiếc xe chở cá, xe đông lạnh, những hành khách mang theo vài món nữ trang hay các kiện hàng điện tử tưởng chừng vô hại vẫn ngày ngày nối nhau vào nội địa. Nhưng, phía sau vẻ bình thường ấy lại là những mắt xích của các đường dây buôn lậu vàng xuyên quốc gia với quy mô hàng trăm, hàng nghìn tỷ đồng...

Vẽ giấc mơ đổi đời bằng mai mối lấy chồng ngoại

Vẽ giấc mơ đổi đời bằng mai mối lấy chồng ngoại

Những lời quảng cáo như “lấy chồng nước ngoài đổi đời”, “sang xứ người sống sung sướng”, “không phải lao động vất vả vẫn có cuộc sống giàu sang” đang xuất hiện ngày càng nhiều trên mạng xã hội. Đằng sau những viễn cảnh hào nhoáng ấy là nguy cơ mua bán người, bóc lột sức lao động, bạo hành và nhiều bi kịch đau lòng của các cô gái trẻ nhẹ dạ cả tin.

“Tín dụng đen” biến tướng

“Tín dụng đen” biến tướng

Khi hụi (họ, biêu, phường) chuyển lên không gian mạng, niềm tin không còn được kiểm chứng bằng sự gần gũi hay danh dự cá nhân, mà bằng những hình ảnh, lời quảng cáo hoặc lượt tương tác trên mạng xã hội. Điều này khiến nhiều người tin tưởng mù quáng, thậm chí bán nhà đất, cầm cố tài sản, vay nặng lãi để tham gia. Từ chơi hụi online, họ rơi vào cái bẫy của “tín dụng đen”...

Tội phạm công nghệ cao và “dịch vụ hóa” hành vi

Tội phạm công nghệ cao và “dịch vụ hóa” hành vi

Với nạn nhân, một cuộc tấn công mạng thường ập đến như một cú sập hệ thống không báo trước: dữ liệu bị khóa, hoạt động tê liệt, danh tiếng bị đem ra mặc cả. Nhưng với kẻ đứng phía sau, đó ngày càng giống một giao dịch mua dịch vụ: mua quyền truy cập, thuê mã độc, dùng hạ tầng thanh toán ẩn danh, rồi chia tiền chuộc theo tỷ lệ đã định. Tội phạm mạng hiện không còn là lãnh địa riêng của những thiên tài ẩn danh. Nó đã trở thành một thị trường. Và khi đã được đóng gói, chuẩn hóa như một dịch vụ, nó ngày càng rẻ hơn, dễ dùng hơn và phổ biến hơn.

Vụ án mạng và “hai thập kỷ tranh cãi”

Vụ án mạng và “hai thập kỷ tranh cãi”

Một cô gái người Ý bị sát hại dã man, bạn trai trở thành nghi phạm số 1, bị truyền thông cả nước săn đuổi rồi cuối cùng lĩnh án tù sau gần một thập kỷ xét xử. Tưởng như vụ án đã khép lại, cho tới gần 20 năm sau, khi những dấu vết DNA cực nhỏ từng bị quên lãng được phân tích lại bằng công nghệ pháp y hiện đại, dẫn đến một nghi can khác.

INTERPOL siết vòng vây với tội phạm dược phẩm trực tuyến

INTERPOL siết vòng vây với tội phạm dược phẩm trực tuyến

Trong hai thập kỷ qua, Tổ chức cảnh sát hình sự Quốc tế (INTERPOL) đã kiên trì theo đuổi một cuộc chiến âm thầm liên quan trực tiếp đến sinh mạng hàng triệu người: cuộc chiến chống buôn bán dược phẩm bất hợp pháp. Chiến dịch Pangea XVIII vừa khép lại một lần nữa vẽ lên một bức tranh phức tạp về sự chuyển dịch của loại tội phạm này đem đến những cảnh báo đáng chú ý cho chúng ta.

“Thầy bói cõi mạng” tái xuất

“Thầy bói cõi mạng” tái xuất

Khi những thầy bói, bà đồng tự xưng trên mạng xã hội bị dẹp loạn, thời gian gần đây, “cõi mạng” lại xuất hiện những master (bậc thầy) quảng cáo bản thân đã trải qua quá trình tu luyện vượt qua các ràng buộc của thế giới vật chất, đạt đến sự thông tuệ và kết nối sâu sắc với vũ trụ…

Khi cái chết cũng cần được xác nhận…

Khi cái chết cũng cần được xác nhận…

Ngày 22/2/2026, quân đội Mexico tuyên bố đã tiêu diệt Nemesio Rubén Oseguera Cervantes - biệt danh “El Mencho”, thủ lĩnh băng Jalisco Thế hệ mới (CJNG), một trong những tổ chức ma túy nguy hiểm nhất Mexico và là nguồn cung fentanyl, methamphetamine, cocaine lớn vào thị trường Mỹ - trong một chiến dịch tại Tapalpa, bang Jalisco. Nhưng đến đầu tháng 5/2026, hồ sơ công khai của Bộ Ngoại giao Mỹ về El Mencho vẫn còn hiển thị phần thưởng 15 triệu USD cho thông tin dẫn tới việc bắt giữ hoặc kết án đối tượng này. Sự chậm trễ ấy có thể chỉ là thủ tục pháp lý, nhưng với một trùm ma túy từng nhiều lần bị đồn đã chết, nó cho thấy một điều khác: trong thế giới cartel, ngay cả cái chết cũng cần được xác nhận bằng quyền lực, hồ sơ và thời gian.

Án tích 12 năm phanh phui “giang hồ mạng”

Án tích 12 năm phanh phui “giang hồ mạng”

Một “ngôi sao mạng xã hội” ở Ấn Độ xây dựng hình ảnh giang hồ trên Instagram suốt hơn một thập kỷ, cho đến khi cảnh sát lật lại hồ sơ cũ và phát hiện phía sau lớp vỏ đó là một chuỗi tội ác kéo dài từ giết người, sử dụng vũ khí đến các cáo buộc hiếp dâm.

Dẹp ma trận hóa đơn khống cùng công ty “ma”

Dẹp ma trận hóa đơn khống cùng công ty “ma”

Thời gian qua, tình trạng thành lập các doanh nghiệp “ma” để mua bán hóa đơn giá trị gia tăng (GTGT) trái phép đang diễn biến hết sức phức tạp với quy mô đặc biệt lớn, thủ đoạn tinh vi.

Những ác nhân mang danh “cha - mẹ”!

Những ác nhân mang danh “cha - mẹ”!

Đối với hầu hết các bậc cha mẹ, trẻ em là hạnh phúc của gia đình, là tương lai của xã hội nên cần dành tình yêu thương, che chở, chăm sóc, dạy dỗ tốt nhất. Tuy nhiên, vẫn còn những trường hợp lại xem thành viên nhỏ là gánh nặng, gây cản trở công việc làm ăn nên cứ mỗi khi gặp phải những vấp váp trong cuộc sống là trút những trận đòn roi, thậm chí dùng nhục hình lên cơ thể các cháu để xả giận.