Cuộc chiến kiểm soát súng ở Mỹ:

Sự thất bại dai dẳng của nền chính trị thực dụng nhất thế giới

Hàng chục ngàn người chết vì súng mỗi năm, trong đó có nhiều trẻ em, vẫn chưa đủ làm thức tỉnh những cái đầu “lạnh tanh” của nước Mỹ. Họ có thể xúc động rơi lệ trước cái chết của những đứa trẻ vô tư, nhưng khi các nhà vận động cấm vũ khí sát thương yêu cầu họ bỏ phiếu, lập tức họ bỏ phiếu chống lại ngay. Đó là một sự thất bại dai dẳng của nền chính trị chuyên nghiệp và thực dụng bậc nhất thế giới trước vấn nạn bạo lực súng đạn.

Vấn nạn đặc thù của xã hội Mỹ

Theo thống kê của Cơ quan kiểm soát dịch bệnh và tội phạm Mỹ (CDC), trung bình mỗi năm ở Mỹ có khoảng 33.500 người chết vì súng đạn, tương đương số người chết vì tai nạn giao thông. Trong đó, hơn 10.000 người bị bắn chết, khoảng 20.000 người tự sát bằng súng. Tổng cộng có đến gần 100.000 người Mỹ sẽ chết hoặc bị thương vì súng.

Nói cách khác, tỉ lệ người Mỹ chết vì súng đạn chiếm gần 11 trên 100.000 dân. Cứ trung bình 15 phút ở Mỹ có 1 người chết vì súng đạn. Ngay cả những quốc gia được cho là nguy hiểm nhất, có chiến tranh và thương vong cao, nhưng con số dân thường chết vì súng đạn cũng còn thấp hơn nhiều.

Chẳng hạn như Iraq, nơi bạo lực súng đạn và cả bom kéo dài dai dẳng, con số thương vong tính bình quân mỗi năm chưa bằng môt nửa, còn năm cao nhất (2006-2007) cũng chưa đến con số 30.000. Hay Syria, nơi đang diễn ra cuộc nội chiến giữa phiến quân nổi dậy và quân đội chính phủ, và cuộc chiến chống IS, số thương vong vì súng, đạn, bom mỗi năm cũng không bằng một nửa ở Mỹ.

Tổng thống Barack Obama rơi nước mắt khi nói về thảm họa súng đạn ở Mỹ và kêu gọi người dân chung tay kiểm soát súng.
Tổng thống Barack Obama rơi nước mắt khi nói về thảm họa súng đạn ở Mỹ và kêu gọi người dân chung tay kiểm soát súng.

Bạo lực súng đạn được hiểu theo nghĩa rộng bao gồm những vụ bắn giết, thanh toán nhau bằng súng giữa các nhóm thanh thiếu niên, những vụ xả súng giết người hàng loạt của những kẻ bệnh hoạn, những vụ tự sát bằng súng, và cả bạo lực gia đình. Nhưng khi nói đến bạo lực súng đạn ở Mỹ, người ta lại thường chỉ nói đến xả súng giết nhiều người. Đây cũng là một hiện tượng mang tính đặc thù của Mỹ, và hiện tượng đó đang trở nên đáng báo động.

Ngày nay, khi nói đến xả súng hàng loạt ở Mỹ, giới chính khách và các nhà vận động kiểm soát súng thường nhắc đến vụ xả súng tại Trường Tiểu học Sandy Hook, không chỉ vì mức độ nghiêm trọng, số lượng thương vong cao, mà còn vì đây là vụ việc gây chấn động lớn ở nước Mỹ, được xem như là một vụ thảm sát, và xảy ra ngay trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Barack Obama, người có nhiều nỗ lực thúc đẩy việc kiểm soát súng.

Theo báo cáo của cảnh sát, vụ xả súng này có đến 20 học sinh lớp 1 (độ tuổi 6-7 tuổi) thiệt mạng, cùng với 7 giáo viên và trợ giáo. Hung thủ tên Adam Lanza cũng tự sát bằng một phát đạn vào đầu. Cảnh sát cho biết, trước khi đến Trường Sandy Hook gây ra thảm án, Lanza đã bắn chết mẹ mình tại nhà ở cách trường không xa.

Người ta thống kê, trong 3 năm rưỡi kể từ sau vụ Sandy Hook, ở Mỹ đã xảy ra 1.000 vụ bắn giết bừa bãi, trong đó xả súng nơi công cộng gây thương vong lớn là 19 vụ. Và vụ Sandy Hook cũng là một trong những sự kiện đáng buồn trong lịch sử súng đạn của nước Mỹ. Đó là vụ xả súng học đường tồi tệ nhất, làm chết nhiều người nhất, chủ yếu là học sinh nhỏ tuổi.

Kể từ vụ xả súng tại Trường Tiểu học Cleveland tháng 1-1989 (chết 5 học sinh lớp 1), đến vụ xả súng tại Trường Trung học Littleton năm 1999 (chết 13 người, 20 người bị thương), sang đầu thế kỷ XXI liên tục xảy ra các vụ xả súng nghiêm trọng, như vụ Virginia Tech vào năm 2007 làm chết 32 người và bị thương 17 người; vụ tấn công gần Đại học California tại Santa Barbara vào năm 2014 làm chết 6 học sinh và bị thương 14; đến vụ bắt giết tại trường Đại học Cộng đồng Umpqua ở Roseburg, bang Oregon, vào năm 2015 làm chết 9 người, bị thương 9. Danh sách còn dài nữa.

Với người Mỹ, súng là vật sở hữu “bất ly thân”.
Với người Mỹ, súng là vật sở hữu “bất ly thân”.

Sau vụ xả súng tại Trường Tiểu học Sandy Hook, đích thân Tổng thống Obama đã đến hiện trường để an ủi, động viên gia đình các nạn nhân xả súng. Chứng kiến nỗi đau vì mất con của các bậc phụ huynh Trường Sandy Hook, Tổng thống Obama đã quyết tâm phải “làm cái gì đó” để thay đổi tình trạng bạo lực súng đạn đang ngày càng trở nên nghiêm trọng này.

Và khi chứng kiến vụ xả súng tại một hộp đêm ở Orlando hồi tháng 6-2016 giết chết 49 người do một tay súng tự xưng là có liên hệ với IS thực hiện, một câu hỏi được đặt ra: “Tại sao điều này cứ tiếp tục xảy ra?”.

Loay hoay tìm giải pháp

Có một câu chuyện khá khôi hài được báo chí Mỹ nêu ra, trong đó người ta lấy điển hình Australia ra để làm “tấm gương” và muốn nước Mỹ cũng làm theo. Khôi hài là bởi vì quy mô sử dụng súng của người Australia quá nhỏ so với Mỹ, số lượng vụ việc liên quan đến súng và số nạn nhân tử vong vì súng cũng quá nhỏ so với Mỹ.

Câu chuyện ở Australia bắt đầu từ vụ việc một gã đàn ông đang trong tâm trạng bực tức mang một khẩu súng trường AR-15 đi vào điểm di tích lịch sử đang có đông khách tham quan vào năm 1996, xả súng vào quán cà phê và cửa hàng bán quà lưu niệm trong khuôn viên di tích làm 35 người chết, 19 người nguy kịch. Ngay sau đó, các lãnh đạo bảo thủ của Australia lập tức đẩy nhanh việc cải cách luật về súng đạn.

Một trong những điểm mới quan trọng trong việc cải cách luật đó là nhà nước bỏ tiền ra thu mua trở lại 600.000 khẩu súng trường bán tự động và các loại súng trường khác. Những khẩu súng này sau đó được mang đi nấu chảy để lấy kim loại. Tổng cộng, Chính phủ Australia đã thu hồi và tiêu hủy khoảng một triệu khẩu súng như thế. Và cũng từ đó, tình trạng xả súng bừa bãi ở Australia giảm hẳn, hầu như không còn nữa.

Trong khi đó, nước Mỹ có số lượng súng các loại lưu hành trong dân chúng cao nhất thế giới, và cho đến nay vẫn giẫm chân tại chỗ sau mỗi lần xảy ra một vụ xả súng. Cuộc tranh cãi dai dẳng ở nước Mỹ hiện nay không phải để làm sao chấm dứt được tình trạng sở hữu súng đạn tràn lan, để làm sao chất dứt những vụ bắn giết hàng loạt, mà chủ yếu người ta tranh cãi làm thế nào để ngăn chặn các vụ xả súng hàng loạt để giảm bớt số thương vong.

Liệu một luật mới về súng có giúp giảm được các vụ xả súng như thế hay không? Giới chuyên môn cho rằng, tập trung quá nhiều sự quan tâm vào các vụ xả súng được báo chí đăng trên tin tức hằng ngày cũng là một điều không tốt. Vấn nạn súng của Mỹ không chỉ có xả súng.

Súng trường tấn công đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng nước Mỹ, cho dù bản thân loại súng này chỉ tham gia vào 3% số vụ bắn giết. Từ khi nước Mỹ ban hành luật cấm vũ khí tấn công vào năm 1994 (hết hiệu lực vào năm 2004), rồi sau đó là luật quy định về khai báo nhân thân người sở hữu súng, tranh cãi xung quanh vấn đề sở hữu súng chưa bao giờ dứt.

Người ta tranh cãi về nhiều khía cạnh liên quan đến súng, như quyền sở hữu súng đã được Hiến pháp quy định, tranh cãi về những quy định pháp luật hạn chế việc sử dụng súng, như cấm sử dụng súng trường tấn công, về mức độ hạn chế kích cỡ băng đạn, về những thủ tục bắt buộc người sở hữu súng phải tuân thủ,… Kẻ ủng hộ, người phản đối.

Chung quy những người ủng hộ việc hạn chế súng đạn đứng trên lập trường cho rằng việc sử dụng súng tràn lan và kích cỡ băng đạn không hạn chế là nguyên nhân hàng đầu gây ra số thương vong cao vì súng đạn mỗi năm. Điều này về cơ bản đúng. Nhưng đi tìm nguyên nhân sâu xa dẫn đến những vụ bắn giết hàng loạt là một việc tốn nhiều thời gian. Xã hội Mỹ đầy rẫy những bất công, kỳ thị màu da.

Các nạn nhân vụ thảm sát tại Trường Tiểu học Sandy Hook gây chấn động nước Mỹ.
Các nạn nhân vụ thảm sát tại Trường Tiểu học Sandy Hook gây chấn động nước Mỹ.

Ngay vào thời điểm hiện tại, ở thành phố Milwaukee, bang Connecticut, người dân biểu tình rầm rộ để phản đối tình trạng cảnh sát da trắng bắn giết người da đen. Súng được sử dụng như một phương tiện cưỡng chế bảo vệ pháp luật, để trấn áp tội phạm, đồng thời súng cũng gây ra tội ác gây phẫn nộ trong xã hội. Một nhà vận động kiểm soát súng nói rằng, ngay cả các tổ chức vận động kiểm soát súng hàng đầu nước Mỹ, khi nói đến việc cấm vũ khí tấn công cũng phản đối, vì quan điểm của họ là không phải cấm, mà phải làm sao “giảm số thương vong”.

Sự thất bại của nền chính trị

Một danh hài Mỹ, Samantha Bee, đã đặt câu hỏi: Vì sao hết thành phố này đến thành phố khác của Mỹ đều phải chứng kiến những vụ xả súng gây chết người hàng loạt? Một trong những lý do được mang ra để lý giải, đó là luật về súng của Mỹ quá lỏng lẻo, nếu không nói là thiên vị hẳn cho những nhà sản xuất súng. Nếu thật sự muốn dẹp nạn bạo lực súng đạn, nước Mỹ hẳn sẽ làm được, và họ không phải không có giải pháp.

Vấn đề là họ không muốn làm thế. Cả nền chính trị của nước Mỹ đã thất bại trong cuộc chiến chống lại thảm kịch do súng gây ra hằng năm. Dường như có một lằn ranh bất di bất dịch đã ngăn họ vượt qua khi bàn đến chuyện cấm sử dụng súng trường tấn công hay hạn chế kích cỡ băng đạn.

Những người vận động kiểm soát súng ở Mỹ chua chát thừa nhận rằng, sự thất bại của nước Mỹ trong vấn đề này không chỉ do người Mỹ quá coi trọng quyền sở hữu súng của cá nhân, mà còn vì một lý do hết sức quan trọng khác mà không nói ra ai cũng biết: Đó là lợi ích của ngành công nghiệp vũ khí ở Mỹ quá lớn, và giới chủ sản xuất vũ khí có những người bạn, những người đại diện cho lợi ích nhóm của họ trong Quốc hội Mỹ.

Tổng thống Bill Clinton từng là người tiên phong kiểm soát súng ở Mỹ. Năm 1994, ông đã thúc đẩy Quốc hội thông qua Luật Cấm vũ khí tấn công. Thế nhưng, trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm đó, đảng Dân chủ của ông thất cử, đảng Cộng hòa giành quyền kiểm soát cả hai viện Quốc hội, cuộc chiến kiểm soát súng bắt đầu trở nên khó khăn hơn.

Các nhóm vận động kiểm soát súng lánh xa dần việc cấm vũ khí tấn công, đơn giản vì quá khó. 10 năm sau, tuy số vụ phạm tội liên quan đến súng trường tấn công có giảm đi nhưng rốt cuộc quyết tâm chính trị để kiểm soát việc sở hữu súng đã thất bại, với việc Luật Cấm vũ khí tấn công bị chấm dứt hiệu lực vào năm 2004, dưới chính quyền của Tổng thống George W. Bush, người thân thiện với giới công nghiệp sản xuất súng và chống luật kiểm soát súng.

Đến thời Tổng thống Obama, ý tưởng về việc cải cách luật về súng đạn đã được khơi dậy sau khi ông Obama chứng kiến vụ thảm sát học sinh tại Trường Tiểu học Sandy Hook. Nhưng những nỗ lực của ông Obama cho đến nay xem ra vẫn chưa đưa đến một kết quả cụ thể nào. Thế giới vẫn chưa quên những giọt nước mắt lăn trên khóe mắt nhà lãnh đạo quyền lực nhất thế giới khi ông phát biểu trước công chúng Mỹ kêu gọi mọi người cùng hành động để chống lại nạn bạo lực súng đạn hồi đầu tháng 1-2016.

Cả nước Mỹ xúc động trước bài phát biểu quá thuyết phục và những giọt nước mắt trước công chúng của ông. Nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại đó. Ngay bên trong nội bộ Nhà Trắng cũng không hoàn toàn ủng hộ Tổng thống Obama trong vấn đề này.

Ứng cử viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton cũng lên tiếng kêu gọi kiểm soát súng tốt hơn. Nhưng, các cố vấn của bà Clinton cũng không quên cảnh giác bà, chuyện súng đạn là chuyện rất gay cấn và rất khó, không khéo nó làm hỏng đại cuộc của bà như chơi.

Nguyên Khang (tổng hợp)

Các tin khác

Dẹp ma trận hóa đơn khống cùng công ty “ma”

Dẹp ma trận hóa đơn khống cùng công ty “ma”

Thời gian qua, tình trạng thành lập các doanh nghiệp “ma” để mua bán hóa đơn giá trị gia tăng (GTGT) trái phép đang diễn biến hết sức phức tạp với quy mô đặc biệt lớn, thủ đoạn tinh vi.

Những ác nhân mang danh “cha - mẹ”!

Những ác nhân mang danh “cha - mẹ”!

Đối với hầu hết các bậc cha mẹ, trẻ em là hạnh phúc của gia đình, là tương lai của xã hội nên cần dành tình yêu thương, che chở, chăm sóc, dạy dỗ tốt nhất. Tuy nhiên, vẫn còn những trường hợp lại xem thành viên nhỏ là gánh nặng, gây cản trở công việc làm ăn nên cứ mỗi khi gặp phải những vấp váp trong cuộc sống là trút những trận đòn roi, thậm chí dùng nhục hình lên cơ thể các cháu để xả giận.

Đào vàng online, vỡ mộng giấc mơ làm giàu xuyên biên giới

Đào vàng online, vỡ mộng giấc mơ làm giàu xuyên biên giới

“Đào vàng ảo, nhận vàng thật” là những lời mời gọi béo bở thu hút đông đảo thợ đào khắp nơi tìm về các “mỏ vàng” xuyên biên giới, nuôi dưỡng giấc mơ giàu sang. Thế nhưng, vàng đâu không thấy, chỉ thấy “vàng mắt” vì rơi vào bẫy lừa đảo…

Kẻ mạo danh và tấn bi kịch của niềm tin

Kẻ mạo danh và tấn bi kịch của niềm tin

Một người bán thịt nặng gần 100kg, gần như không biết tiếng Pháp, lại có thể khiến một người mẹ quý tộc tin rằng đó là đứa con trai thanh lịch của mình. Cuộc nhận mặt kỳ lạ tại Paris năm 1867 không chỉ mở đầu cho một trong những vụ mạo danh chấn động nhất lịch sử tư pháp Anh, mà còn phơi bày một nghịch lý tàn nhẫn: Đôi khi con người ta thèm khát một lời nói dối dễ tin hơn là chấp nhận một sự thật đã biến mất. Vụ việc vì thế không còn dừng lại ở một màn lừa đảo cá nhân mà trở thành điểm tụ của những bất mãn xã hội âm ỉ trong lòng nước Anh thời nữ hoàng Victoria.

Chiêu lừa tinh vi từ những “suất nội bộ giá rẻ”

Chiêu lừa tinh vi từ những “suất nội bộ giá rẻ”

Những lời chào mời “suất nội bộ giá rẻ” đang lan tràn trên mạng xã hội, được dàn dựng bằng kịch bản ngày càng tinh vi từ fanpage giả, giao dịch ảo đến giấy tờ giả, biến niềm tin của người mua thành công cụ để chiếm đoạt tài sản. Không ít nạn nhân chỉ nhận ra mình sập bẫy khi đã mất hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đồng và rơi vào vòng xoáy tranh chấp pháp lý kéo dài.

Bí hiểm người mẹ Mỹ khủng bố tin nhắn con gái

Bí hiểm người mẹ Mỹ khủng bố tin nhắn con gái

Một nữ sinh trung học ở Mỹ liên tục nhận được tin nhắn từ số điện thoại lạ khủng bố tinh thần, xúi giục tự tử trong hơn một năm, cho đến khi cảnh sát vào cuộc, phát hiện người gửi không phải ai khác, mà chính là mẹ cô?!

Israel thông qua dự luật tử hình đối với tội danh khủng bố

Israel thông qua dự luật tử hình đối với tội danh khủng bố

Quốc hội Israel (Knesset) vừa thông qua một trong những dự luật gây tranh cãi nhất thời gian gần đây: áp dụng án tử hình đối với tội giết người do khủng bố. Văn bản này tập trung vào các vụ án được xét xử bởi Tòa án quân sự ở Bờ Tây sông Jordan, đồng nghĩa với việc đối tượng chịu tác động chủ yếu là người Palestine, dù văn bản luật không trực tiếp đề cập đến quốc tịch hay nguồn gốc sắc tộc của bị cáo. Bài viết phân tích những khía cạnh pháp lý và tác động an ninh xung quanh dự luật này.

Bên trong những “nhà máy lừa đảo” xuyên quốc gia

Bên trong những “nhà máy lừa đảo” xuyên quốc gia

Ẩn sau những vụ lừa đảo trực tuyến liên tục gia tăng thời gian qua là một thực tế ít được nhìn thấy: hàng chục nghìn người bị dụ dỗ, cưỡng ép hoặc mua bán để làm việc trong những trung tâm lừa đảo. Đây không đơn thuần là những tụ điểm tội phạm nhỏ lẻ, mà đã tiến hóa thành một hệ thống vận hành khép kín, nơi ranh giới giữa thủ phạm và nạn nhân mỏng manh đến mức đáng sợ. Khi tội phạm công nghệ cao được tổ chức hóa theo quy mô tập đoàn, các quốc gia đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng kép: an ninh mạng và buôn bán người.

Cẩn trọng bẫy vàng giá rẻ trên mạng xã hội

Cẩn trọng bẫy vàng giá rẻ trên mạng xã hội

Giá vàng biến động mạnh không chỉ làm nóng thị trường mà còn kéo theo làn sóng lừa đảo trên mạng xã hội. Từ những tài khoản ảo rao bán “giá hời” đến fanpage “tích xanh” giả mạo thương hiệu lớn, hàng loạt cái bẫy được giăng ra nhằm đánh vào tâm lý muốn mua nhanh, mua rẻ của khách hàng, khiến không ít người lâm vào cảnh tiền thì mất mà vàng thì chẳng nhìn thấy đâu.

Khi AI thành công cụ của tội phạm có tổ chức

Khi AI thành công cụ của tội phạm có tổ chức

Chúng không cần phá khóa, cũng không cần đột nhập máy chủ. Điều chúng cần đơn giản hơn nhiều: khiến bạn tin. Tin vào khuôn mặt người đồng nghiệp quen thuộc trên màn hình, tin vào giọng nói của “sếp” trong điện thoại, tin rằng mọi thứ vẫn đang vận hành đúng quy trình. Trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo (AI), điểm yếu lớn nhất của hệ thống an ninh không còn nằm ở công nghệ, mà nằm ở nhận thức con người.

Giải mã vụ mất tích bí ẩn suốt 66 năm

Giải mã vụ mất tích bí ẩn suốt 66 năm

Một gia đình ở Mỹ rời nhà đi hái cây Giáng sinh rồi biến mất không dấu vết suốt 66 năm, cho đến khi chiếc xe của họ được kéo lên từ đáy sông, cùng câu trả lời mà cả một thế hệ đã chờ đợi.

Bóc gỡ đường dây giả danh cán bộ cấp cao để lừa đảo

Bóc gỡ đường dây giả danh cán bộ cấp cao để lừa đảo

Đối tượng sinh năm 1992 nhưng tạo dựng được vỏ bọc hoàn hảo trong vai “cán bộ Tổng cục 2, Bộ Quốc phòng” hoặc “Phó Vụ trưởng Ban Nội chính Trung ương, có bố là trung tướng quân đội” để tiếp cận lãnh đạo nhiều đơn vị ở tỉnh Bắc Ninh, thu thập thông tin liên quan đến công tác nhân sự của tỉnh, các chương trình, dự án trên địa bàn tỉnh, sau đó nhận xin việc, chạy dự án cho các cá nhân, công ty có nhu cầu tìm kiếm việc làm, đối tác kinh doanh hoặc huy động vốn đầu tư vào dự án rồi chiếm đoạt tài sản. Đặc biệt, trong đường dây còn có nhiều đối tượng giả danh cán bộ Cục Quản lý vốn, Bộ Tài chính; Thiếu tướng, cán bộ của Tổng cục 2, Bộ Quốc phòng..., có quan hệ mật thiết với các lãnh đạo, có thể xin được dự án đầu tư xây dựng. Bằng sự kiên trì, tỉ mỉ, tinh thông nghiệp vụ, cán bộ, chiến sĩ Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã bóc gỡ đường dây lừa đảo trên, bắt giữ 5 đối tượng, thu nhiều tang vật liên quan đến việc phạm tội của chúng.

Ngăn chặn thuốc lá lậu - cần biện pháp từ gốc rễ

Ngăn chặn thuốc lá lậu - cần biện pháp từ gốc rễ

Thời gian qua, dù lực lượng chức năng rất quyết liệt vào cuộc nhằm ngăn chặn triệt để hành vi buôn lậu thuốc lá, song với những thủ đoạn ngày càng tinh vi, các đối tượng buôn lậu vẫn tìm mọi cách, lợi dụng các kẽ hở để đưa mặt hàng này vào tiêu thụ trong thị trường nội địa vì mức siêu lợi nhuận. Điều này không chỉ gây thất thu ngân sách nhà nước mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe cộng đồng và trật tự an toàn xã hội.

Jonathan Wild: Ông trùm tội phạm đội lốt người thực thi công lý

Jonathan Wild: Ông trùm tội phạm đội lốt người thực thi công lý

Đầu thế kỷ XVIII, London từng tin rằng Jonathan Wild (1683-1725) là người giúp lập lại trật tự trong một thành phố đầy rẫy trộm cắp. Nhưng điều lịch sử sau này phơi bày lại hoàn toàn ngược lại: người đàn ông được tôn vinh là “Tổng Tư lệnh chống trộm” ấy thực chất lại là kẻ tổ chức và điều hành một trong những mạng lưới tội phạm tinh vi có tổ chức đầu tiên trong lịch sử nước Anh - mô hình mà nhiều nhà nghiên cứu coi là tiền thân của mafia hiện đại.

Vụ án không có thi thể, không có hung thủ, không có sự thật

Vụ án không có thi thể, không có hung thủ, không có sự thật

Tháng 11/1938, Percy Waddington bước vào đồn cảnh sát Halifax với chiếc áo khoác bị rách toạc và lời khai run rẩy: ông vừa bị một kẻ lạ mặt dùng dao tấn công giữa phố. Các điều tra viên lắng nghe, ghi chép rồi bắt đầu đặt câu hỏi. Mười hai giờ sau, trong phòng thẩm vấn của cảnh sát, khi các câu hỏi đi vào chi tiết - vị trí, khoảng cách, hướng tấn công, Percy Waddington không còn giữ được câu chuyện của mình. Ông đổ sụp và thú nhận: vết rạch trên áo là do chính ông tạo ra. Đó là khoảnh khắc cả một cơn ác mộng kéo dài ba tuần của thị trấn Halifax bắt đầu sụp đổ. Nhưng để hiểu vì sao hàng nghìn người dân bình thường lại có thể bị cuốn vào một cơn loạn thần tập thể đến vậy, phải quay ngược thời gian về những ngày đen tối trước đó.

Bẫy lừa khi vay tiền qua app trên mạng xã hội

Bẫy lừa khi vay tiền qua app trên mạng xã hội

Gần đây thủ đoạn lừa đảo vay tiền nhanh không cần thế chấp qua app “đen” diễn biến phức tạp, bọn lừa đảo giăng sẵn bẫy yêu cầu người vay tải app về điện thoại theo đường link mà chúng cung cấp rồi giở trò, rằng người vay đã thao tác sai nên muốn nhận được tiền ngay phải nộp một số tiền nhất định... Do lơ là cảnh giác, hơn nữa lại trong tình huống cấp bách, người vay nhắm mắt làm theo và đến khi các đối tượng lừa đảo đánh sập trang thì mới biết mình đã bị lừa.

Phá án nhờ dữ liệu số

Phá án nhờ dữ liệu số

Một loạt vụ giết người trên bãi biển Gilgo ở Mỹ chỉ được giải mã khi dữ liệu số và DNA phả hệ lần đầu tiên hợp nhất những hồ sơ rời rạc nhiều thập kỷ thành một bản đồ tội ác thống nhất.

FBI: Tin tặc dùng Telegram phát tán mã độc

FBI: Tin tặc dùng Telegram phát tán mã độc

Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) vừa phát đi cảnh báo về làn sóng tấn công mạng gia tăng, trong đó các nhóm tin tặc bị phát hiện lợi dụng ứng dụng Telegram để phát tán mã độc trên diện rộng.

Cái kết đắng của những chủ trang hàng triệu theo dõi

Cái kết đắng của những chủ trang hàng triệu theo dõi

Chỉ một bài đăng trên fanpage đông người theo dõi có thể khiến một doanh nghiệp lao đao sau vài giờ. “review” không còn đơn thuần là chia sẻ trải nghiệm mà đã trở thành công cụ gây sức ép, thậm chí trục lợi, và rất dễ vi phạm pháp luật khi kẻ review sử dụng chính bài viết của mình để làm phương tiện tống tiền.