Căn phòng hơn 10 năm
Là sân ga những chuyến đời
Chuyến trắng giấy chờ
Chuyến đen đêm đẫm
Chuyến mờ chói nắng
Chuyến nhòa mắt nâu
Tấm đệm thành cánh đồng bốn mùa
Vi gieo mình nơi ấy
Đặt xuống từng múi cơ luống cày
Đêm chuyển ngày xáo động
Qua mành lệ chưa tuôn
Cánh quạt già tít mù chong chóng
hợp xướng
Nối mãi giấc mơ biết bay
Về vầng ngực rộng
Giữa bề bộn ngổn ngang này
Giải cứu mình bằng hồi tưởng
Chúng ta vẫn được chở che nhờ ký ức
tín niệm
Nuôi diệp lục linh hồ từ lúc 20Thu quên lá vàng
Cánh tay Nàng cành đợi
Đàn dấu hỏi bơi thiên nga
Chầm chậm qua sóng môi hôn vộiMỗi đêm
Nàng lại khởi hành một chuyến
Chạy đến ga Vi
Cho mắt ngủ đôi trong vòng ôm không rời nổi.15/9/2011