Trong quyết định trưng cầu Tòa án đề nghị các giám định viên kết luận cụ thể về tỉ lệ % tổn hại sức khỏe và nguyên nhân gây ra tai biến hoại tử cẳng tay trái cháu Thành (?). Trước đó Trung tâm Pháp y tỉnh Thái Bình đã có công văn từ chối giám định trường hợp này vì... vượt quá khả năng chuyên môn(?). Ngày 7/1/2010, ông Trần Văn Đính, bố đẻ cháu Thành đã làm đơn yêu cầu Tòa án cho cháu đi giám định tại Pháp y - Bộ Công an.
Vậy, đầu đuôi sự việc diễn ra thế nào dẫn đến vụ khiếu kiện đòi bồi thường thiệt hại sức khỏe hy hữu ở tỉnh Thái Bình? Theo những tài liệu do Tòa án cung cấp và đơn của gia đình cháu Trần Văn Thành trình bày thì ngày 10/3/2008 cháu Thành chơi trên giường bị ngã chống tay xuống đất sau đó có hiện tượng đau và sưng nề cánh tay trái. Chụp X-quang tại Bệnh viện Đông Hưng, bác sĩ chẩn đoán cháu bị gãy trên lồi cầu xương cánh tay trái cần phải điều trị.
Thuê xe lên TP Thái Bình, ông Đính (bố cháu Thành) đến phòng khám chấn thương chỉnh hình của bác sĩ Nguyễn Văn B... Sau khi xem phim X-quang, bác sĩ B. nhận bó bột tay gãy cho cháu Thành, hẹn... 10 ngày sau đến kiểm tra lại. Thế nhưng chỉ 3 ngày sau (ngày 13/3) thấy tay con sưng, đau, ông Đính đưa con đến chụp X-quang kiểm tra tại Bệnh viện Đông Hưng rồi cầm phim lại nhà bác sĩ B. cho hướng xử lý. Bác sĩ B. chỉ đạo... vỡ nới bột phần dưới cánh tay trái rồi cho bệnh nhân về. Qua mấy ngày không thấy tay con đỡ sưng, đau, ông Đính gọi điện lên TP Thái Bình hỏi thì... vợ bác sĩ B. dặn tiếp tục nới bột phần trên không phải đưa con đến (xin lưu ý là vợ bác sĩ B. không phải là người có chuyên môn y học) (!).
Đến tối ngày 16/3, tay trái cháu Thành vẫn sưng, đồng thời xuất hiện tím tái cẳng tay - ngón tay kèm theo sốt cao 40-41o. Thấy hiện tượng nguy hiểm, gia đình lập tức đưa cháu lên thành phố gặp bác sĩ B để kiểm tra hỏi lý do tại sao tay bị tím bầm, sốt cao (?). Sau khi nới bột, vệ sinh cánh tay nề tím, bác sĩ B giải thích "đây là hiện tượng... dị ứng với bột" rồi cho cháu về dặn... 2 ngày nữa thì đến xem lại (!).
Tối ngày 17/3, quá lo lắng về tình trạng sức khỏe của cháu Thành lúc này vẫn sốt, cẳng tay trái phồng rộp, tím đen, gia đình quyết định đưa cháu vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh cấp cứu.
Tại đây, các bác sĩ đã khám và chẩn đoán cẳng tay trái của cháu đã bị hoại tử nặng do mạch máu, thần kinh bị chèn ép phải chuyển lên Bệnh viện Nhi TW phẫu thuật. Tuy nhiên do diễn biến nặng, mặc dù đã được các giáo sư - bác sĩ Bệnh viện Nhi TW phẫu thuật ngay giải phóng mạch máu, thần kinh bị chèn ép nhưng cháu Thành vẫn rụng mất ngón cái tay trái. Cẳng tay trái hoại tử để lại sẹo co rúm ảnh hưởng chức năng và thẩm mỹ.
Tiếp tục điều trị ngoại trú phục hồi vật lý trị liệu ở Bệnh viện Đa khoa Thái Bình một thời gian nữa, sức khỏe của cháu Thành tuy có khá hơn song cẳng tay trái thì đã để lại di chứng ảnh hưởng ít nhiều đến sinh hoạt. Lúc này gia đình cháu Thành có đến gặp bác sĩ B để trao đổi, đề nghị "khắc phục hậu quả". Nhưng, cả hai bên đã không có được tiếng nói chung, thậm chí, có lúc còn rất căng thẳng.
Theo bố cháu Thành nhất định là bác sĩ B sai sót về mặt chuyên môn, còn bác sĩ B thì cho rằng mình... không sai, đó chỉ là "tỉ lệ sơ suất của ngành y cho phép"! Sự việc cực chẳng đã này được chuyển đến TAND TP Thái Bình xử lý theo đơn khiếu nại của nguyên đơn Trần Văn Đính - bố cháu Thành.
Qua nghiên cứu hồ sơ bệnh án, trực tiếp khám giám định thương tích cho cháu Trần Văn Thành và tham khảo các chuyên gia phẫu thuật chỉnh hình ngày 12/3/2010 tại Bản kết luận giám định số 200/C21 (P6), Cơ quan Giám định pháp y Bộ Công an đã xếp hàng tỉ lệ % tổn hại sức khỏe cho cháu Thành là 34,8% (các tổn thương do hậu quả hoại tử cẳng tay trái sau gãy trên lồi cầu xương cánh tay để lại sẹo co rúm và mất ngón cái bàn tay trái).
Về nguyên nhân gây hoại tử cẳng tay trái cháu Thành sau khi được điều trị bó bột là do mạch máu - thần kinh bị chèn ép - kẹt giữa ổ gãy xương gây nên. Tại biên bản mổ của Bệnh viện Nhi TW ngày 18/3/2010 do Phó giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Hưng là phẫu thuật viên chính ghi rõ: "Bộc lộ ổ gãy trên lồi cầu xương cánh tay cháu Thành thấy thần kinh giữa và động mạch bị kẹt giữa ổ gãy".
Sau khi giải phóng mạch máu, thần kinh ra khỏi tình trạng bị chèn ép, các bác sĩ Bệnh viện Nhi TW còn phải xuyên đinh thép giữ cho hai đầu xương gãy khỏi bị lệch. Như vậy, việc xử lý bó bột trường hợp này của bác sĩ B ở Thái Bình đã không đem lại hiệu quả (mặc dù không... sai)!
Bác sĩ B đã không tiên lượng hết diễn biến phức tạp của loại gãy trên lồi cầu xương cánh tay trẻ em. Đây là loại gãy thường gặp ở trẻ em (chiếm 74,4% trẻ dưới 10 tuổi). Do đặc điểm phức tạp của tổn thương và do những sai sót trong điều trị các biến chứng cũng hay xảy ra như mạch máu thần kinh bị chèn ép, căng nề - phồng dịch cẳng tay, bàn tay do thiểu dưỡng v.v... Chính vì thế điều trị gãy trên lồi cầu xương cánh tay trẻ em vẫn được coi là loại gãy khó, ngay cả đối với các bác sĩ lâu năm trong nghề.
Trường hợp cháu Thành gẫy trên lồi cầu xương cánh tay chụp X-quang thấy di lệch hai đầu xương nhiều. Bác sĩ B nên tỉnh táo... đừng nhận xử lý ở phòng khám tư của mình mà nên sơ cứu rồi đề nghị chuyển bệnh nhân đến tuyến trên, nơi có cơ sở phẫu thuật chỉnh hình tốt hơn. Chính thời gian 7 ngày (từ ngày 10/3 đến 17/3/2008), cứ loanh quanh chuyện bó bột, nới bột rồi sưng nề tay... "không rõ nguyên nhân" của cháu Thành ở chỗ phòng khám bác sĩ B, nên tình trạng mạch máu thần kinh bị chèn ép trong ổ gãy càng thêm nghiêm trọng. Rất may là cháu đã được phẫu thuật kịp thời nếu không cẳng tay cũng không thể bảo tồn.
Hiện nay, các phòng khám chữa bệnh tư nhân có giấy phép mọc lên như nấm ở khắp mọi nơi. Nhìn chung, mặt tích cực nó đáp ứng được nhu cầu khám chữa bệnh của nhân dân và giảm tải cho hệ thống bệnh viện công. Nhưng về mặt chuyên môn, đôi khi nó vượt quá khả năng thực tế cho phép dẫn đến những tai biến nặng, thậm chí còn tử vong. Chẳng hạn, tiêm truyền dịch gây sốc phản vệ không đủ điều kiện hồi sức cấp cứu, nạo hút thai tư gây thủng tử cung, thủng ruột, phẫu thuật thẩm mỹ gây hoại tử, nhiễm trùng...
Điều đáng nói ở đây là ở một số phòng khám tư, bác sĩ chủ quan không tiên lượng được diễn biến phức tạp của bệnh nên đã giữ bệnh nhân để đến lúc nảy sinh tai biến không thể xử lý được mới giới thiệu chuyển tuyến trên giải quyết. Đương nhiên thiệt hại về sức khỏe bệnh nhân phải hứng chịu, từ đó nảy sinh khiếu kiện đòi bồi thường.
Trường hợp đáng tiếc của cháu Trần Văn Thành cũng là một ví dụ điển hình. Bây giờ dù cháu Thành có được "hỗ trợ" bao nhiêu tiền đi chăng nữa thì vết sẹo co rúm cẳng tay trái của cháu và ngón tay cái bị mất không thể nào lấy lại. Căn cứ vào kết luận giám định pháp y, TAND TP Thái Bình sẽ có hướng xử lý đơn khiếu nại của gia đình cháu Thành trên cơ sở pháp luật, có lý, có tình.
Phần bác sĩ B. ở phòng khám chấn thương chỉnh hình tư nhân TP Thái Bình cũng không thể phủ nhận trách nhiệm của mình khi ông đã nhận cháu Thành để điều trị. Chúng tôi hy vọng rằng, TAND TP Thái Bình sớm triệu tập các bên đương sự để tìm ra tiếng nói chung giải quyết dứt điểm vụ việc