Nhưng bất chấp đã có nhiều vụ bắt giữ, cuối cùng vẫn không có ai bị buộc tội trước cái chết của Shafilea Ahmed. Cuối tháng 8 vừa qua, cảnh sát thành phố
Shafilea mất tích năm 2003 ngay sau khi gia đình nhận được lời cầu hôn từ một người đàn ông
Trong khi đó Iftikhar Ahmed phủ nhận cáo buộc ông ép buộc con gái cho một cuộc hôn nhân sắp đặt. Ahmed giải thích lý do không trình báo với cảnh sát về trường hợp con gái mất tích vì cho rằng, việc Shafilea bỏ nhà đi là không có gì nghiêm trọng.
Sau này người ta phát hiện vài bài hát do Shafilea sáng tác trước khi mất tích có những lời như: "Tôi bị gài bẫy" và "Mọi người đều nghĩ đến danh dự" hay "Tôi muốn hòa hợp, nhưng nền văn hóa của tôi rất khác biệt". Thi thể bị biến dạng của Shafilea được tìm thấy bên bờ sông
Làn sóng của những vụ "giết người vì danh dự" ở Ấn Độ, cũng như trong cộng đồng người Ấn Độ ở nước ngoài, đã khiến người phương Tây quy kết đó là dấu tích tàn bạo của nền văn hóa truyền thống nước này. Trong khi cựu Cảnh sát trưởng Ấn Độ Kran Bedi nói đó là phản ứng mang tính phản xạ đối với xã hội hiện đại hóa và luật pháp Ấn Độ phải có những quy định chặt chẽ hơn.
Ở Ấn Độ ngày trước, cha mẹ sắp đặt sẵn những cuộc hôn nhân giữa con trai và con gái. Cô gái được "phô trương" cho chú rể tương lai và gia đình cậu ta một cách công khai hoặc ngấm ngầm - ngay tại chợ, trong trường học của cô gái hay thậm chí ngay tại nhà trong vai trò phục vụ nước trà đãi khách đến thăm nhà.
Nếu như cô gái được chấp nhận, hai gia đình sau đó sẽ cùng bàn bạc về số tử vi của cô dâu và chú rể tương lai để xem chúng có hợp tuổi tác hay không. Đẳng cấp, dòng họ và địa vị xã hội cũng được cân nhắc. Cô dâu hay chú rể nào dám chống đối lại cuộc hôn nhân sắp đặt sẽ bị sức ép rất mạnh từ người thân hay dòng họ. Tuy nhiên, bạo lực hay giết người không xảy ra.
Trong xã hội Ấn Độ ngày nay, điều đó đã thay đổi rất đáng kể. Ấn Độ bị phân hóa giữa tính hiện đại và truyền thống; và chính từ sự xung đột giữa hai phía này đã dẫn đến hành vi kháng cự, và hiện tượng mà người ta gọi là "giết người vì danh dự".
Ở vùng nông thôn Ấn Độ, những nơi mà truyền thống còn thống trị, khi người con trai dẫn về nhà một người vợ thuộc đẳng cấp khác và không có của hồi môn tất sẽ phải chịu đựng sự trừng phạt vô cùng khắt khe và tàn bạo - đó là bạo lực hay thậm chí cái chết. Những cô gái nào bỏ trốn và dám tự chọn chồng cho mình cũng bị coi là đáng hổ thẹn đối với gia đình.
Đối với thế hệ người già ở các vùng nông thôn Ấn Độ, người ta không chấp nhận việc phụ nữ sống độc lập và tự do quyết định cho bản thân. Người nào tự quyết định hôn nhân khác đẳng cấp hay dám tự ý chọn bạn đời tức là đã xúc phạm danh dự cả cộng đồng. Cách duy nhất để phục hồi danh dự là giết chết cặp vợ chồng phạm tội - một sự trừng phạt nhằm cảnh cáo những người khác rằng: Không được coi thường các "khap" - nhóm những người cao tuổi cai quản cộng đồng dân làng, theo truyền thống. Cha mẹ hay người thân có nhiệm vụ thực hiện những vụ giết người “vì danh dự” dưới sự ủng hộ của các "hội đồng" này.
Một phần của truyền thống đáng sợ này là cuộc chiến giành tiền bạc - vấn đề của hồi môn là sự bù đắp lại chi phí nuôi dạy con cái - nhưng cũng do một phần vì sự an toàn. Nếu những đứa trẻ nổi loạn và từ chối sống chung với cha mẹ thì liệu ai sẽ chăm sóc thế hệ người già?
Giữa truyền thống và tính hiện đại, giữa thế hệ có học vấn và thế hệ người già là một cuộc chiến không khoan nhượng. Sức mạnh của các "khap" đã có từ thời Ấn Độ còn là thuộc địa của Anh. Nhưng thời gian đã thay đổi, và thế hệ mới ở Ấn Độ muốn kiềm chế các "hội đồng" người già ở các vùng quê, trong khi đó các "khap" cũng cố hết sức giữ địa vị của họ. Trong cuộc chiến giữa hai bên cũ và mới này của Ấn Độ, nếu phe người già thắng thế thì phụ nữ nước này sẽ sống thụt lùi đến vài thập niên.
Về phần mình, các chính khách rất khó xử trước tình thế các "khap" là khối cử tri mạnh cần thiết giúp họ duy trì quyền lực. Dự luật Hôn nhân đặc biệt của Ấn Độ ủng hộ các cặp vợ chồng cưới nhau ngoài đẳng cấp, tôn giáo hay chống lại ý muốn của gia đình họ. Luật pháp cũng coi những vụ giết người “vì danh dự” là loại tội phạm đặc biệt cần được xử lý.
Nhưng Cảnh sát Ấn Độ cũng không nên chờ đợi luật mới được ban hành mà cần phải tiến hành bắt giữ những kẻ giết người mà không phải cân nhắc đến yếu tố chính trị hay khối bầu cử có lợi cho chính khách nước này