Mặn mòi sú vẹt

Cạch! Tiếng lên đạn của khẩu CZ83 nghe đến lạnh xương sống làm những chú chim đang yên giấc trên ngọn cây cũng phải đập cánh bay đi chỗ khác. Ánh trăng bao phủ lên cả một rừng sú vẹt bạt ngàn mờ mờ, đục đục.

Ngoài khơi tiếng động cơ của máy Đông phong vẫn cứ rên rỉ, yếu ớt cố thoát khỏi ngọn sóng cao ngang thân người. Xen lẫn với những con tàu đang nhỏ dần phía chân trời, thì một chiếc thuyền mủng lại căng buồm theo gió tiến sát gần bờ.

Nó hy vọng cất được mẻ lưới nặng trĩu này thì đội trưởng Ba sẽ cho nghỉ xả hơi. Lúc đó nó trở lại vườn quốc gia, lội trong rừng sú vẹt, trầm mình dưới con sóng đang lăn tăn để mà vùng vẫy, ngụp lặn. Và đương nhiên không thể thiếu được khẩu CZ83, tha hồ giương lên, ngắm những chích chòe, chào mào, cò trắng, cò lả hay cò mỏ thìa.

Nhưng không, sau tiếng lên đạn, đàn chim dáo dác, đánh động cả một góc rừng ngập mặn. Chiếc thuyền mủng kia cũng không hiểu lý do tại sao lại quay ngược ra khơi. Tiếng động cơ bành bạch vang lên, vọng đến như là một điệu đàn du dương, buồn man mác hòa lẫn với tiếng gió, tiếng sóng thành một bản nhạc hỗn tạp. Cột khói từ ống xả bốc ra đen ngòm, lượn lờ, mờ ảo dưới ánh trăng:

- Mẹ kiếp, bao nhiêu công sức đổ hết xuống cửa biển này, giờ thì…

Nó bỏ lửng không nói tiếp. Vì ai cũng biết sự thất bại đã hiện rõ trước mặt. Châm xong điếu thuốc, rít một hơi thật sâu. Ánh lửa đỏ lừ ở đầu điếu thuốc trông như hòn than rực rỡ. Chà! Sao mà đã thế, nhịn từ chiều đến giờ cổ họng như bị xát muối. Nó tiếp tục rít hơi thứ hai thì đội trưởng Ba, một trinh sát kỳ cựu vỗ vai động viên:

- Không sao, cứ để con cá này vùng vẫy ngoài đại dương, sẽ có ngày nó phải dính lưới.

- Không! cho dù con cá đó lặn xuống đáy biển thì em cũng phải túm bằng được.

Nó bì bõm lội đến chiếc xuồng cọc ở gốc sú vẹt và nổ máy, nhưng ngay lập tức phải dừng lại vì câu nói của đội trưởng:

- Con cá lọt lưới bao giờ cũng là con cá nhỏ.

Nó lại chửi đổng:

- Mẹ kiếp, đời trinh sát sao mà cực thế. Cơm đường cháo chợ, ăn bờ ngủ bụi. Bao nhiêu công sức, ngâm nước đến bấy cả chân, miếng ăn tới mồm lại để tuột mất. Thật khốn.

- Cậu chửi tôi đấy à?

- Không! em chửi cái thân em.

- Hay là cậu chống lại mệnh lệnh cấp trên.

- Không! Em có cãi lại nửa lời đâu.

Nó nói thế rồi giật chiếc dây cô le, nổ máy ngược vào bờ. Vườn quốc gia Xuân Thủy rộng lắm, phải luồn qua mấy con lạch mới vào đến nơi. Không thì phải chờ nước lên mới đi được, lúc đó trời và đất thật là mênh mông. Chiếc xuồng nhỏ, có thể vào sâu trong vùng lõi. Còn giờ cứ phải lựa, không thì chiếc xuồng sẽ mắc cạn, chỉ có nước lội xuống đẩy. Có mà cực nữa, đời trinh sát không cái cực nào giống cái cực nào.

*

Gấp đống hồ sơ ngổn ngang trên bàn, nó thất thểu bước vào phòng họp với những suy nghĩ miên man, không đầu không cuối. Khẩu súng được giắt vào cạp quần chắc chắn. Nó gắn bó với khẩu súng này từ khi mới vào nghề đến bây giờ. Cứ rảnh rỗi lại lấy ra lau chùi. Thi thoảng trốn chỉ huy đi ra ngoài săn mấy chú chim chích hay cu gáy về làm bữa cải thiện. Chẳng phải giới thiệu mà cả Công an tỉnh đều công nhận nó là một tay thiện xạ.

Hồi còn ở Học viện Cảnh sát nó đã được huấn luyện thành thạo đến nỗi bịt mắt lại cũng có thể bắn vào vòng mười của bia A4. Chỉ cần đưa khẩu súng lên tầm mắt là đã nghe thấy tiếng "cằng cằng", thật là sướng tai. Đương nhiên ở vòng mười sẽ thủng mấy lỗ. Chẳng thế mỗi lần đánh đấm ở đâu, đội trưởng lại giao cho nó trông coi khẩu kim loại lạnh lẽo đến toát cả mồ hôi. Lúc nào băng đạn cũng đầy ắp, cứ rút ra khỏi cạp quần, y như rằng mấy tên tội phạm phải giơ hai tay lên quá đầu, không thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Đọc xong tập hồ sơ nó chẳng hiểu gì. Nhớ làm sao hết bằng đấy trang giấy, nhưng cái gì cần nhớ thì lúc nào cũng ở trong đầu.

Mặn mòi sú vẹt -0
Minh họa: Lê Tiến Vượng

Bảy “cụt” ư! Mấy năm nay tưởng là bọn này sẽ quên; à, còn lâu nhá. Hồ sơ của mày mỗi lúc một dày lên. Chỉ có điều mày lặn lâu quá. Ở trang hai trăm ba lăm dòng thứ sáu từ dưới lên ghi rõ Bảy “cụt” mất một đốt ngón trỏ, thuận tay trái, đã từng trốn trại, đặc biệt rất giỏi bơi lội. Chỉ có bằng đấy từ, nhưng hiện rõ hắn là một kẻ lưu manh, gian xảo. Cứ mỗi lần nhắc đến là nó lại cay cú, căm phẫn vì chính nó đã bị Bảy “cụt” dắt mũi.

Mấy lần chộp xểnh chắc Bảy “cụt” hả hê lắm, sung sướng lắm. Cứ nghĩ đến vẻ mặt hớn hở của hắn và động tác vê vê ngón tay bị cụt thì nó lại sôi máu. Đúng! cái nghề trinh sát đã ngấm vào máu rồi, thì say đến khi nào ngây ngất mới thôi. Hay cái chất hình sự trong người nó lúc nào cũng sôi sùng sục. Nhưng ở với đội trưởng Ba nó ngẫm ra một điều cần phải có cái đầu lạnh như băng mới giải quyết được mọi việc. Lúc nào cần kiên trì, nhẫn nại thì phải vững vàng như bàn thạch. Còn lúc nào cần giải quyết nhanh gọn thì phải có một quyết định dứt khoát. Chẳng thế mà bao nhiêu chuyên án đều cất được những con cá to.

Nó khoái nhất là cái chiêu “rung chà cá nhảy” của đội trưởng. Ngồi một chỗ mà vẫn điều được con cá chui vào lưới thế mới tài. Hô hố! Nó cười khoái chí, nó cười cái tài của người đội trưởng, nó cười sự ngờ nghệch đến lú lẫn của Bảy “cụt”.

Hôm trước, không đuổi theo hắn là một quyết định đúng đắn. Vì chỉ cần nghe một tiếng động lạ, Bảy “cụt” sẽ lặn xuống biển mất. Hắn giỏi bơi lội thế cơ mà, giữa mênh mông sông nước khác gì mò kim đáy biển.

*

Cuộc họp trở nên căng thẳng. Mỗi người một quan điểm. Nhưng tất cả đều thống nhất sẽ không để Bảy “cụt” lọt lưới lần này. Đội trưởng giao cho nó nhiệm vụ mà chẳng ai muốn làm. Lại trầm mình dưới nước để đón lõng. Ngoài nó ra chẳng còn ai đảm đương được. Vì trong đội trinh sát toàn con nhà thành phố. Đến rửa tay bằng dòng nước đục ngầu kia còn nhăn mặt, huống gì trầm cả người xuống dưới lớp bùn nhầy nhụa.

Nhưng với nó thì khác. Nó lớn lên bên dòng sông xanh thẳm, nơi những ngọn rau muống non tơ, mơn mởn nhoai ra giữa dòng, mỗi khi mưa rào chúng lại ngồng lên như gái mười tám. Hay những buổi trưa hè trốn mẹ đi bắt con cua đồng đang lổm ngổm bò ra khỏi hang vì nóng nực rồi vớ phải chú rắn cạp nong sợ đến tái mặt. Nó lại tưởng tượng đang ngâm mình dưới nước đến bấy cả chân, toàn thân lạnh lẽo rồi vớ được điếu thuốc phì phèo đến sướng cái thằng người. Lúc đó sao mà sướng thế, cuộc đời sướng nhất là khi mình thèm cái gì thì được cái đó.

Kể cũng lạ, mấy tay thành phố sợ nước, sợ bẩn không dám lội dưới rừng sú vẹt. Nhưng lại thích đi thuyền luồn qua con lạch mỗi khi thủy triều xuống, để bắt những chú cua đực chậm chạp tìm bạn tình trên lớp bùn nhão nhoét. Rồi sung sướng, hò reo như đón mẹ về chợ khi túm được vài con gọng vó, hay cáy đỏ. Còn nó được vùng vẫy, để cho con sóng vỗ vào ngực mình thì chẳng khác gì lạc vào một thế giới thơ mộng. Ngắm chú chim chào mào, cu gáy cứ nhảy nhót và lắng tai nghe tiếng ríu rít như thể đang hưởng thụ một bản hòa nhạc đến mê hồn.

Cứ nghĩ đến lúc đó mặt nó lại hớn hở. Mặc dù đống hồ sơ trên bàn đang ngổn ngang nhưng tâm trí cứ trải dài theo sự bạt ngàn của rừng sú vẹt. Ai bảo trinh sát là khô khan, cộc cằn. Ai bảo lính hình sự bỗ bã, thô thiển, nhăn nhó. Không! Không phải thế đâu! Họ cũng tế nhị lắm chứ, trái tim họ cũng thơ mộng và yêu đời lắm chứ. Chính nó là một minh chứng. Trong lúc căng thẳng nhất, cam go nhất, nó vẫn tìm được niềm vui để tưới tắm sự khô khan, cộc cằn trong tâm hồn chai sạn.

Đang thong thả trở về những ngày tháng tuổi thơ thì đội trưởng Ba vỗ mạnh vào vai, rồi thốt ra những lời đậm chất hình sự:

- Đi thôi! Xe đang chờ.

- Bớt cau có, đăm chiêu đi thì mặt đội trưởng sẽ trẻ ra được mấy tuổi đấy.

- Kệ! Bố mẹ đẻ ra đã thế rồi.

- Con cá lọt lưới đợt trước, giờ đã lớn. Lần này kiểu gì em cũng tóm được.

Sự lạc quan của nó làm cho đội trưởng yên tâm. Nói thế để trấn an đồng đội, chứ thực ra trong suy nghĩ chưa có một căn cứ nào để khẳng định sẽ bắt được Bảy “cụt”. Đã trải qua nhiều chuyên án, những toan tính tỉ mỉ, kỹ càng nhiều lúc lại hỏng ăn. Đôi khi một sự vu vơ, may mắn chính là phép màu dẫn đến thành công.

Nó không lạ gì Bảy “cụt”. Một tay anh chị khét tiếng vào tù ra tội, một tên cáo già, lọc lõi cứ ở đâu làm ăn được, đều có bàn tay cụt ngón của hắn dính vào. Khi mới ở bãi vàng trở về, Bảy “cụt” làm nghề cho vay lãi nặng. Lúc tín dụng đen hết thời thì nuôi ngao ở bãi bồi ven biển. Chuyên bảo kê, thu phế cho những tay buôn lớn. Biết rõ lộc nước của mình chỉ hưởng được đến đấy. Bảy “cụt” quấn gói lên bờ mở công ty hỏa táng, ăn chặn, ép buộc người dân với giá cắt cổ. Khi "triều đại hỏa táng" sụp đổ cũng là lúc Bảy “cụt” lặn mất tăm. Trên mặt hắn dán mấy lệnh truy nã mà không biết đang ở đâu.

Nhưng con người ta còn sống là còn tham, còn hít vào còn thở ra là còn tham. Tham để mà sống, sống để mà tham là bản tính của con người. Bảy “cụt” cũng thế. Mặc dù bỏ trốn với khối tài sản kếch sù, nhưng hắn vẫn điều hành đàn em dưới vỏ bọc doanh nhân thành đạt, giàu lòng hảo tâm, thiện nguyện giúp đỡ mọi người. Hắn đã làm một ngón tay giả bằng vàng đính vài hạt kim cương óng ánh.

Nhưng làm sao qua mắt được những trinh sát lõi đời trong nghề. Những hành động mờ ám của hắn được âm thầm tích lũy lại. Chẳng thế mà hồ sơ cứ dày lên đồng nghĩa với tội ác của hắn cũng tăng lên. Đường dây "gái gọi" hé mở. Những cuộc tình chóng vánh với các đại gia đã làm cho túi tiền của hắn chật ních. Những cô gái trắng nõn nà, thon thả được gã mua đi bán lại như bó rau muống mơn mởn khi gặp mưa rào. Thế đấy, phẩm giá của con người trong mắt Bảy “cụt” rẻ như thế.

*

Dưới cánh buồm màu nâu đất đã sờn rách, Bảy “cụt” thuê con thuyền của ngư dân để ngụy trang cho tội ác đê hèn. Tiếng thút thít của những cô gái độ trăng tròn không làm cho gã động lòng. Gã bắt các cô mặc chiếc quần ngắn cũn cỡn, gợi cảm. Thân hình đẫy đà hiện lên dưới ánh trăng mờ ảo cộng với tiếng sóng ì oạp vỗ vào mạn thuyền thật nên thơ, gợi tình nhưng cũng đầy sự thê lương, thảm cảnh. Khẩu K54 chắc chắn trong tay hắn đã lên đạn, lúc nào cũng sẵn sàng nếu gặp tình huống bất trắc. Hắn ngó trước nhìn sau mặt mũi lem luốc khác hẳn với sự giàu có của một "doanh nhân":

- Im mồm! Tao mà còn nghe thấy tiếng khóc thì chỉ có ăn "kẹo đồng".

Bao nhiêu chuyến trót lọt, chắc lần này cũng không sao. Bảy “cụt” trấn an thế. Nhưng thực ra trong người hắn nóng như lửa đốt. Lấy can rượu tu một hơi mà mồ hôi vẫn cứ vã ra như tắm. Từ lúc trốn truy nã đến giờ hắn vẫn giàu có bằng cái nghề thất đức. Không biết bao nhiêu cô gái nghe lời ngon ngọt của gã "doanh nhân" để rồi bị bán vào ổ bay lắc, bán thân xác cho kẻ bỏ tiền mua vui.

Khốn nạn! Thật là khốn nạn. Chúng tao ở đây chờ... Muỗi cắn, vắt bò, rận chui, bụng đói. Chờ mày lâu lắm rồi. Đội trưởng Ba ghì chặt khẩu CZ83, cố gắng không phát ra tiếng động. Chỉ cần một cánh chim bay lên thôi thì Bảy “cụt” sẽ cho thuyền ngược ra khơi. Lúc đó lại xôi hỏng bỏng không, công cốc mật phục từ sáng tới giờ.

Rút kinh nghiệm lần trước một con tàu quen thuộc trong mắt Bảy “cụt” lù lù đi từ cửa biển xuất hiện. Ánh sáng đèn pin dò rọi giữa mênh mông, nhấp nháy ba lần rồi tắt hẳn. Bảy “cụt” mừng rỡ vứt can rượu xuống biển, giắt khẩu K54 vào cặp quần, từ miệng hắn phát ra tiếng kêu ẹc ẹc. Biết đã cắn câu, những trinh sát điêu luyện vẫn ngồi im trong boong tàu. Theo sau là chiếc xuồng chở nó và đội trưởng.

Đêm tối sóng to, gió lớn, Bảy “cụt” không phát hiện ra được. Gần đến nơi nó mở máy hết công xuất, chiếc xuồng tăng tốc, vọt lên xô nghiêng mạn thuyền, làm cánh buồm ngả nghiêng. Cú va chạm đẩy con thuyền bị chòng chành mất thăng bằng. Bảy cụt ngã nhào xuống, mặt hắn đập vào mạn thuyền choáng váng. Nhanh như một con sóc, nó đã tiếp cận, đá bay khẩu súng của hắn xuống biển. Đốt ngón tay làm bằng vàng rơi ra để lộ ngón cụt sần sùi. Chính xác là hắn:

- Bảy “cụt”! Mày đã bị bắt.

Giọng của đội trưởng Ba chắc nịch, rắn rỏi vang lên giữa cánh rừng. Lúc này những chú chim mới hoảng loạn đập cánh bay đi. Đã quá muộn, mọi hành động của Bảy “cụt” đều nằm trong sự tính toán, tỉ mỉ. Chuyên án thành công đến bất ngờ, êm đềm như sóng vỗ. Những giọt nước mắt của các cô gái lăn dài hơn. Họ đã được trở về với gia đình. Một lần dại dột có thể trả giá bằng cả mạng sống. Cuộc đời con người có nhiều sai lầm nhưng có những sai lầm không bao giờ được phép mắc phải. Đừng tin vào lời ngon ngọt, dụ dỗ để kiếm tiền một cách dễ dàng. Tất cả đồng tiền đều có mệnh giá của nó. Muốn cầm được phải trả giá bằng mồ hôi, nước mắt và sức lao động. Nó dí khẩu CZ83 dưới cổ họng của Bảy “cụt” rồi hất hàm:

- Mày định trốn chạy đến bao giờ?

- Lúc nào chân tao không đi được nữa thì thôi.

- Cái giá phải trả cho đồng tiền dơ bẩn của mày sẽ rất đắt đấy.

- Tao không sợ, chỉ cần có tiền thì việc gì tao cũng làm, kể cả là bẩn thỉu, đê hèn nhất.

- Khốn nạn!

Vẫn là câu cửa miệng đó nhưng lần này nó không chửi đổng mà chửi Bảy “cụt”. Nó định cho cái báng súng vào khuôn mặt dơ bẩn của Bảy “cụt” thì bàn tay của đội trưởng Ba ngăn lại:

- Không cần! Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt. Tội ác của hắn đã có pháp luật trừng trị.

Đúng là cần một cái đầu lạnh lúc này. Tự nhiên sự căm phẫn trong con người nó tan biến như bọt sóng. Giữ đúng lời hứa, nó đưa khẩu CZ83 cho đội trưởng Ba rồi trầm mình xuống biển. Rừng sú vẹt vẫn mênh mông, đen thẫm. Ánh trăng chiếu qua từng kẽ lá, long lanh. Nó thả lỏng cơ thể trôi theo con sóng. Ngàn năm sóng vẫn cứ vỗ vào bờ và nó cũng sẽ vào bờ. Thi thoảng một vài giọt nước bắn vào miệng mặn chát. Nó nhoẻn miệng cười và không còn chửi đổng. Lặng lẽ. Nó cảm nhận sự mặn mòi ngấm vào cổ họng như cố giữ lại khoảnh khắc hiếm hoi này.

Truyện ngắn của Phạm Văn Thiếu

Các tin khác

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.

Người đàn ông rơi vào bụng khủng long

Người đàn ông rơi vào bụng khủng long

Nhiều thập kỷ trước, một bộ xương khủng long bạo chúa đã được khai quật tại thị trấn này. Chỉ sau một đêm, nó đã khơi dậy cơn sốt khảo cổ học trên toàn quốc. Chính quyền địa phương đã phân bổ ngân sách khổng lồ cho việc xây dựng bảo tàng và các điểm du lịch. Loài khủng long mới được phát hiện này được tôn vinh như linh vật mới nhất của thị trấn.

Nhà có vợ lười

Nhà có vợ lười

Vợ của lão Lâm tên là Lili, con người cũng không tệ, chỉ có điều là cực kì lười biếng. Tối hôm ấy, con trai của lão Lâm đang làm bài tập bỗng đặt phịch cây bút xuống rồi kêu đói. Khi ấy lão Lâm đang ngồi trước vi tính làm kế hoạch cho công ty. Lão dừng công việc lại, hỏi con trai:

Đêm Mê Linh

Đêm Mê Linh

Cha ta là Lạc tướng đất Mê Linh. Mẹ ta là dòng dõi Hùng Vương. Cả hai cai quản một vùng đất với mấy trăm gia nô lo công việc điền trang. Họ cùng trồng cấy, đốn cây, đi săn, đánh cá với mọi người. Cha ta rất khỏe, có thể giương được cây cung mà không ai giương được, nhiều con mãnh thú đã phải bỏ mạng dưới tay người. Mẹ ta rất đảm, không ai dệt lụa khéo bằng bà. Bà lại có một vốn học vấn rất phong phú ít người có.

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.